Lại chết thêm ba người, chân nguyên khí tiễn, trăm bước giết người, võ giả Mệnh Vẫn cao tầng chỉ có thể mặc cho nó giết!
Khoảng cách kém như vậy, để cho võ giả ở đây lưng cũng là phát rét, có thể nói không khoa trương chút nào, Lâm Lan Kiếm chỉ cần động ý niệm nghĩ muốn giết một người bất kỳ bên trong bọn hắn ở trong đầu, sau năm bước bọn họ sẽ thành máu tươi!
Loại ý niệm tuyệt vọng căn bản không cách nào chống cự trong đầu này, để cho bọn họ hận không được lập tức trốn chạy khỏi trận tàn sát này.
Cả quảng trường, một mảnh máu đỏ, thi thể ngổn ngang rơi lả tả, mấy hơi thời gian ngắn ngủi, hai mươi người đã chết.
- Ha ha ha!
Lâm Minh cười lạnh.
- Hiện tại lại vẫn nói lời cực kỳ nhàm chán như vậy a, đệ tử Bạch Sơn tông ngươi nếu như không nhằm vào Lâm mỗ, ta như thế nào lại giết bọn hắn!
- Lâm Lan Kiếm, ngươi là người quá mức ác độc, lần này ta tiến đến mang theo đệ tử trẻ tuổi đồng lứa, chỉ là vì để cho bọn họ tiếp xúc với thế gian, bọn họ không uy hiếp được ngươi, lại vô tội bị ngươi đánh chết!
- Vô tội? Chuyện cười! Nếu như bọn họ thật sự có được manh mối về ta, có thể không báo cho Tu La thần quốc sao? Nếu như bọn họ có thể đứng vào hàng Thiên Mệnh bảng, có thể không treo giải thưởng mà xuất thủ với ta sao? Nếu đứng ở chỗ này, động tâm đối với ban thưởng của Tu La thần quốc, sẽ phải chấp nhận cái chết!
- Tốt! Tốt! Tốt! Hôm nay lão phu sẽ dùng ngươi để tế đao!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


