- Lâm Minh thắng, hơn nữa từ đầu tới cuối, hắn chỉ bước chân trái ra một bước lúc cầm thương, mà chân phải hắn vẫn không nhúc nhích chút nào, rất xứng với cái tên Thiết Kiều Lan Giang, không thể lay chuyển!
Thác Khổ vuốt trường côn sau lưng, đôi mắt hiện lên một tia chiến ý, tuy rằng bây giờ Lâm Minh còn chưa đủ để làm đối thủ của hắn, nhưng thời điểm đó cũng sẽ không quá xa nữa.
Lăng Sâm nói:
- Trương Quan Ngọc hẳn là sẽ hối hận khi không tới xem trận đấu này, sau một trận chiến này, Lâm Minh sẽ khiến cho cao tầng của võ phủ chú ý, chờ khi hắn trưởng thành lên, sẽ là kình địch của chúng ta, nếu không cố gắng, thì sẽ bị tiểu sư đệ này giẫm lên mặt đấy!
- Có cạnh tranh thì mới có ý tứ, cạnh tranh với ngươi thì ta vẫn không có tin tưởng nào, nhưng Lâm Minh này, thật ra rất thích hợp làm đối thủ của ta.
- Quả thật, ngày sau hắn cũng sẽ trở thành kình địch của ta.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

