Cửu Đỉnh thần sơn cao tới vạn trượng, đỉnh núi quanh năm bao phủ tuyết ọng, ở trong biển tuyết mờ mịt và hàn băng xanh thẳm đó, sừng sững vô số quỳnh lâu điện ngọc, mỗi một tòa lâu đài đều thêm vào trận pháp, ở ngoài lâu đài là tuyết đọng vạn năm, mà bên trong lâu đài thì dưới tác dụng của pháp trận, quỳnh hoa nở rộ bốn mùa, sinh cơ bừng bừng, đẹp không sao tả xiết.
Một bên là hàn băng tuyết trắng, một bên là thực vật tươi tốt xanh um, cảnh tượng đối lập rõ ràng như thế giống như tiên cảnh ở nhân gian.
Ở trên đỉnh Cửu Đỉnh thần sơn, có một hồ nước bốn mùa không đông lạnh, tên là Cửu Hoa trì. Lúc này, toàn bộ nước trong Cửu Hoa trì bốc hơi mờ mịt, ở giữa Cửu Hoa trì có một đình đài chạm ngọc, một nam nhân trẻ tuổi mặc áo trắng đang ngồi trên đình đài đánh đàn, tiếng đàn du dương, trong Cửu Hoa trì nở đầy Băng Sơn Tuyết Liên. Nam nhân đánh đàn phong thần như ngọc, còn thanh cao hơn so với nữ nhân, quả thực giống như Thiên Tiên hạ phàm.
Nhìn thấy Lâm Minh cùng Thiên Cơ Tiểu Tiểu đi đến, nam nhân trẻ tuổi mỉm cười nói:
Lâm Minh cảm giác thái tử thần quốc trước mắt hoàn toàn khác với tưởng tượng của hắn.
- Lâm mỗ ra mắt thái tử điện hạ!
Lâm Minh đơn giản chắp tay chào, hắn cũng không phải là người trong thần quốc, không cần làm đại lễ.
- Lâm huynh khách sáo rồi!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


