Thanh niên bị lão già áo trắng giáo huấn cũng lơ đễnh, hỉ hả nói:
- Bạch lão, coi là ta lỡ lời, tuy nhiên cho dù Mộc Linh ngọc điêu hiếm lạ dù sao cũng phải có một giá tiền a, ngươi nhìn những người mới vừa vào như chúng ta hiểu được cũng có hạn a, ngài nói thẳng trị giá bao nhiêu Nguyên Linh thạch, chúng ta mới có thể có nhận biết trực quan, đúng không?
Nghe thanh niên nói vậy, vẻ mặt của lão già áo trắng chính là tiếc hận khi gỗ mục không thể điêu khắc, cũng là Chu Khôn nói thẳng:
- Một đôi vòng tay Huyết Linh Ngọc này ở phòng đấu giá có thể bán được với giá tiền hai vạn rưỡi đến ba vạn Nguyên Linh thạch, nếu như đụng phải kim chủ thích Huyết Linh Ngọc, còn có thể cao hơn.
- Ha ha, Lý huynh cũng ở đây sao, lúc trước ta nhìn thấy Lý huynh ở Bạch Long Ngọc Hành mua một pho tượng cổ ngọc khắc hình rồng, vừa lúc Bạch lão tiên sinh ở chỗ này, để cho Bạch tiên sinh giúp đỡ kiểm định, vòng tay Huyết Linh Ngọc của ta lúc trước đã cho Bạch lão tiên sinh nhìn rồi.
Chu Khôn hữu ý vô ý nói ra lời nói này, một là khoe ra chuyện lão già áo trắng khẳng định vòng tay Huyết Linh Ngọc của hắn là đồ thật, hai là hắn không vừa ý Cổ Long ngọc điêu mà Lý Dật Phong mua, muốn lấy ra để cho Bạch tiên sinh giám định một chút, cho Lý Dật Phong khó chịu một trận, dù sao Cổ Long ngọc điêu kia vốn chính là thứ lập lờ nước đôi, đã ở Bạch Long Ngọc Hành lâu như vậy, nếu là thật thì đã sớm bị mua.
Lý Dật Phong khẽ cau mày, thấy Chu Khôn đang khoe khoang vòng tay Huyết Linh Ngọc của hắn, đồng thời được Bạch tiên sinh khẳng định, trong lòng nói một chút hối hận cũng không có là không thể nào, Bạch tiên sinh này vào kinh doanh ngọc điêu đã mấy thập niên. Mặc dù không phải là đại sư giám định nhất lưu, nhưng có thể coi là một nhân sĩ chuyên nghiệp, thậm chí một lần hắn tới Bạch Long Ngọc Hành, là Bạch Long Ngọc Hành đã nói rõ hắn chính là nhân vật không đủ sức để tiếp đãi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


