Thời gian từng chút trôi qua, đã qua hơn hai khắc rưỡi, thời điểm này, Lâm Minh đứng ở trước Hóa Thần kính tay phải siết chặt, mạch máu nổi lên, dường như muốn nổ tung vậy.
Quần áo trên người hắn đã ướt đẫm mồ hôi, nhìn như sắp chống đỡ không được. Mà ở bên cạnh Lâm Minh, khuôn mặt Hỏa Văn Long chỉ hơi lấm tấm mồ hôi, bộ dáng này hiển nhiên còn kiên trì được một chút.
Vài tên võ giả nghị luận, tuy rằng nói vòng tỷ thí vòng thứ nhất là Hỏa Văn Long chiếm thượng phong, nhưng mà thí luyện cấp vương thời gian còn dài, cuối cùng chẳng biết hươu chết về tay ai nha.
Nhìn thấy trạng thái Lâm Minh càng ngày càng tới gần cực hạn, Hỏa Bình đến từ Hỏa thị Thần Vực cười hắc hắc, nói:
- Tên Nặc Ngạn Minh này, kiên trì không được thì không nên miễn cưỡng nha. Võ giả thí luyện lúc trước, đến thời điểm cuối cùng kiên trì không được, nhiều nhất sắc mặt chỉ tái nhợt mà thôi, chẳng ai lại như hắn, không được thì sao không lui ra sớm một chút, còn muốn giãy chết sao?
- Hừ, có thể ở dưới tình huống cực hạn kiên trì càng lâu, chứng minh Nặc Ngạn Minh ý chí kiên định, các ngươi muốn kiên trì cũng kiên trì không được!
Hoàng Quyền Danh không chút khách khí phản bác, Hỏa Bình khinh thường cười, không nói thêm nữa, bộ dạng lười vô nghĩa với ngươi.
Lại qua mười giây sau, toàn thân Lâm Minh đỏ ửng, chỗ bàn tay hắn tiếp xúc với Hóa Thần kính từ từ dấy lên một ngọn lửa mờ nhạt.
Mọi người ở đây đều chú ý tới tình huống nhỏ này, nhưng mà bất kể là võ giả ở Địa Chi Hồi Lang hay là Thiên Chi Hồi Lang đều không rõ chuyện gì xảy ra.
- Tiểu tử này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


