Khương trưởng lão vọt tới một nửa thì dừng lại, hắn cùng Tôn trưởng lão phóng đi cùng nhau, trong nháy mắt Tôn trưởng lão đã không thấy tăm hơi, quay đầu lại hắn thế nhưng đọng ở trên tường giống như thịt khô.
Đại động hình người trên vách tường kia bụi còn đang đổ rào rào xuống, mà cả người Tôn trưởng lão như nhũn ra, không biết có phải là ngất đi rồi hay không.
Cả hội trường yên lặng như tờ, đám người Mục Dục Hoàng, Mục Phượng Tiên đều ngơ ngẩn, các nàng mặc dù đã sớm đoán được sau khi Lâm Minh đột phá Toàn Đan thực lực đại tăng, chiến đấu vượt cấp hết sức dễ dàng, nhưng là không nghĩ tới Lâm Minh có thể dùng một ngón tay búng bay một võ giả Toàn Đan hậu kỳ. Ngay cả Mục Thiên Vũ đã nghe Lâm Minh nói về thực lực mình cũng là trợn mắt nhìn. Nghe Lâm Minh nói là một chuyện, tận mắt nhìn thấy lại là một chuyện khác.
- Tôn trưởng lão!
Tinh Dương chỉ cảm thấy lưng phát rét, mới vừa rồi hắn chỉ thấy một đạo quang mang màu xanh da trời hiện lên, ngay cả vũ khí Lâm Minh cũng không ra, bắn ra một ngón tay, tiếp theo Tôn trưởng lão đã bay ra ngoài!
Tu vi của Tôn trưởng lão là Toàn Đan hậu kỳ, mặc dù cuộc đời này hết hy vọng với Mệnh Vẫn, thực lực kém hơn rất nhiều so sánh với Tinh Dương cũng là Toàn Đan hậu kỳ, nhưng là Tinh Dương cũng không dám nói có thể tùy ý dùng một chiêu đánh bại Tôn trưởng lão, huống chi là giống như Lâm Minh, dùng một ngón tay bắn bay Tôn trưởng lão!
Hồi tưởng uy lực của một ngón tay mới vừa rồi, Tinh Dương lại âm thầm kinh hãi, hắn căn bản cũng không có bị nhằm vào, nhưng là hắn lại cảm giác phảng phất có một cỗ ý chí đè nén tinh thần chi hải ở mi tâm của hắn, để cho linh hồn hắn cũng cảm giác run rẩy.
Nhìn về phía Lâm Minh, trong lòng Tinh Dương chột dạ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

