Huyễn Vũ Thiếp thấy một màn như vậy, hoa dung thất sắc, nhưng mà nàng căn bản bất lực.
Sức chiến đấu của Cự Côn cũng không tính lợi hại, tốc độ của nó, tốc độ công kích của nó cũng không nhanh, phương thức công kích lại quá đơn giản, chỉ cần có phòng bị, cường giả cấp cao cũng chẳng cần sợ Cự Côn, nhưng nó đánh chết võ giả dưới Mệnh Vẫn thì quá cường đại, nhất là quần chiến!
Đối với cường giả Mệnh Vẫn tầng hai, tầng ba mà nói, giết một hai võ giả Toàn Đan hậu kỳ căn bản là thái rau bổ dưa, nhưng mà để hắn giết chết một trăm tám mươi võ giả Toàn Đan thì lại không thể, đối phương sẽ chạy tứ tán, thậm chí tập trung lực lượng ngược lại có thể đả thương võ giả Mệnh Vẫn.
Nhưng đối với Cự Côn mà nói, giết một hai võ giả Toàn Đan hậu kỳ, và đánh chết một trăm tám mươi võ giả Toàn Đan hậu kỳ đều khó.
Võ giả Toàn Đan ở Nam Hải Ma Vực cũng không phải là hiếm, nhưng mà cũng không phải rau cải trắng, bọn họ là lực lượng trung kiên ở Nam Hải Ma Vực, mắt thấy Lâm Minh xúi bẩy Cự Côn nhằm về phía đàn võ giả Nam Hải Ma Vực, Huyễn Vũ Thiếp làm sao lại không nóng lòng!
Chỉ nghe tiếng gió rít chói tai, mấy ngàn sợi râu giống như roi đánh ra, trực tiếp phủ xuống võ giả chạy nạn chung quanh Thần Hoàng đảo.
- A!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

