- Huyễn tông chủ, đối phó một tên Lâm Minh, có một mình Huyễn tông chủ đủ rồi, còn cần xuất động Cự Côn không phải là chuyện bé xé ra to quá mức hay không?
Một trưởng lão không kìm nổi đề.
Cự Côn xem như là một vũ khí siêu cấp của Nam Hải Ma Vực.
Ở Thiên Diễn đại lục, thánh thú là một khái niệm mơ hồ truyền rộng nhưng không có phân chia cấp bậc thống nhất. Giao Long, Chu Tước đều có thể xưng là thánh thú, mà huyết mạch trong cơ thể những thánh thú này đến tột cùng có bao nhiêu, vậy thì so le không đồng đều.
Đây cũng là phân chia bởi tầm mắt có hạn mà làm ra. Lấy ngay võ giả Thiên Vận quốc thậm chíThất Huyền cốc mà nói, một con Chu Tước đối với bọn họ mà nói đã là thánh vật cao không thể với tới, gọi một tiếng thánh thú không có gì đáng trách.
Nhưng mà ở Thần Vực, Chu Tước của Thần Hoàng đảo liền nhỏ bé không đáng kể. Thần thú chân chính có thể tung hoành Thần Vực đó là tồn tại có thể hủy diệt trời đất.
Xưng hô của thánh thú có chút mơ hồ, nếu như chỉ riêng lấy đó để hình dung Cự Côn cũng không sát thực. Cự Côn cường đại hơn so với một cường giả Mệnh Vẫn tầng cao.
Huyễn Vũ Thiếp nhìn thoáng qua trưởng lão lên tiếng lúc trước, nói:
- Sư tử vồ thỏ cũng dùng hết sức, huống chi tiểu tử kêu Lâm Minh này không đơn giản! Lúc trước ở Ma Thần đế cung, ta cũng có mặt, đến tận bây giờ ta còn chưa làm rõ, Lâm Minh là như thế nào trộm lấy Phạm Thiên Long Căn. Huống chi, hiện giờ thực lực Lâm Minh đã xưa đâu bằng nay, ta không thể tưởng tượng hắn làm thế nào trong thời gian hai năm rưỡi ngắn ngủi đem thực lực đề cao đến trình độ như thế!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

