Bị người ta lập tức gọi ra tên mình, Lâm Minh ngẩn ngơ, tập trung nhìn vào trưởng lão Mệnh Vẫn kia, hắn liền có ấn tượng, đối phương chính là một trong số ít trưởng lão Nam Hải Ma Vực tiến vào Ma Thần đế cung, hơn nữa may mắn còn sống sót.
Lúc trước ở Ma Thần đế cung, trước khi đi Lâm Minh giả mạo mình đã chết, tuy rằng mấy người Huyễn Vô Cực, Bạch Mi phương trượng là lão yêu quái sống cả ngàn năm, đều bị Lâm Minh chơi xỏ.
Tuổi của Lâm Minh chính là bảo hộ tốt nhất cho hắn, bởi vậy mặc kệ đám người Huyễn Vô Cực đa nghi thế nào, cũng không hoài nghi tới Lâm Minh. Cuối cùng bọn họ chỉ nghĩ có cao nhân nấp trong bóng tối đánh cắp Phạm Thiên Long Căn và Càn Khôn Dung Nhật lô, tính kế cả mọi người.
Trong lòng trưởng lão Mệnh Vẫn kia nhấc lên sóng gió, lúc trước làm sao Lâm Minh ra khỏi Ma Thần đế cung? Hắn cùng mất tích với Phạm Thiên Long Căn, Càn Khôn Dung Nhật lô, như vậy hai món bảo vật này có phải rơi vào tay hắn hay không? Hai năm rưỡi qua hắn đã đi nơi nào? Làm sao đột phá Toàn Đan trong thời gian ngắn như thế?
Trong lòng lão nhân áo đen liên tục tự hỏi, không cần nghi ngờ, trên người Lâm Minh có vấn đề lớn!
- Lâm Minh, lúc trước quả nhiên là Phạm Thiên Long Căn cùng Càn Khôn Dung Nhật lô rơi vào tay ngươi, đúng là đi mòn gót sắt tìm không thấy, giao ra Phạm Thiên Long Căn cùng Càn Khôn Dung Nhật lô, lão phu tha cho ngươi không chết!
Lão nhân áo đen vừa nói, bàn tay lặng lẽ sờ Tu Di giới của mình.
Thủ hạ xung quanh nghe được tên của Lâm Minh, cũng không hề xa lạ, lúc trước trong thời điểm chiến tranh Nam Hải, Lâm Minh giết chết Lôi Mộ Bạch đã bị Nam Hải Ma Vực truy nã. Đến sau trong hành trình Ma Thần đế cung, Nam Hải Ma Vực lại triển khai tìm tòi quy mô lớn khắp Nam Hải, mong mỏi tìm được Lâm Minh, nhưng cuối cùng chỉ là không công.
Rất nhiều võ giả ở đây còn xem qua tranh vẽ của Lâm Minh, chỉ là vì cách một thời gian, cộng thêm dung mạo khí chất của Lâm Minh thay đổi, nhất thời không nhớ tới mà thôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

