Áo bào đen đã chết!
Nhìn thấy thi thể lão nhân áo bào đen vẫn còn vắt ngang thương của Lâm Minh, những võ giả ở đây đều theo bản năng nuốt một ngụm nước miếng, cổ họng co rút lại.
Hiện tại Lâm Minh trước mặt bọn họ giống như một đầu mãnh hổ, mà bọn họ lại là sơn dương không hề có sức phản kháng.
- Lâm... Lâm thiếu hiệp, chỉ cần ngươi buông tha ta, ta mang các ngươi từ Cự Phủ tháp rời khỏi Huyết Sát Nguyên, Cự Phủ tháp cách khu vực Huyết Sát Nguyên chỉ có hai ngàn dặm, mà khoảng cách chỗ Huyết Sát Nguyên nguyên chủ ở Huyết Sát thần điện khoảng vạn dặm, ngươi tới Cự Phủ tháp ta là nơi rời đi tốt nhất, hơn nữa lúc các ngươi rời đi, sẽ có người tiếp ứng, có ta yểm hộ, các ngươi rời đi càng dễ dàng, nếu không nói không chừng sẽ bị hoài nghi...
Cự Phủ tháp chủ nói xong, cẩn thận quan sát vẻ mặt Lâm Minh, hắn sợ Lâm Minh không đáp ứng, còn chủ động tháo Tu Di giới của mnh xuống, cả một đôi thiên giai chiến phủ, cũng bỏ vào trong Tu Di giới, tính đưa cả cho Lâm Minh.
Lâm Minh hơi hơi trầm ngâm, cũng không mở miệng. Hắn quay đầu nhìn về phía Đoan Mộc Quần, lại thấy Đoan Mộc Quần khẽ gật đầu, Cự Phủ tháp chủ nói không giả, cửa ra phía bắc Vạn Cổ Ma Khanh nối liền sáu tòa Thông Thiên tháp, nếu từ Cự Phủ tháp rời đi, thì tốt hơn Cực Tinh tháp rất nhiều.
Lâm Minh trầm mặc, nhưng lại khiến không khí càng thêm ngưng trọng, Cự Phủ tháp chủ ngay cả thở mạnh cũng không dám, thói quen cao cao tại thượng của hắn, đã bao lâu chưa trải qua loại tình trạng này rồi, giống như phạm nhân sắp bị tử hình vậy.
- Hắc hắc, tiểu tử, ngươi không tin người kia sao?
Đúng lúc này, thanh âm Ma Quang đột nhiên vang lên trong đầu Lâm Minh.
- Đúng vậy!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

