Sớm từ lúc vùng cấm ngàn dặm đi ra, Lâm Minh đã nói cảm giác điểm nào không thích hợp, nhưng đến tột cùng là chỗ nào không thích hợp hắn lại nghĩ không ra.
Lúc ấy rất nhiều võ giả đối với điều này đều xì mũi coi thường. Nhưng là lúc này, cũng không có người dám phớt lờ lời nói của Lâm Minh nữa.
Mấy võ giả đề nghị quay lại tìm cầu cơ duyên kia sớm đã hối hận thối ruột. Sự khủng bố của vùng cấm ngàn dặm Vạn Cổ Ma Khanh, mấy ngàn năm nay truyền vang dội, được xưng là vào hẳn phải chết, chim bay không vượt qua, há là lời giả.
Lúc trước có mấy Phong Hào Tu La, tháp chủ không tin tà, mưu toan tiến vào trong vùng cấm ngàn dặm tìm kiếm cơ duyên, như thường ngã xuống trong đó!
Tên tôn chủ đề nghị quay lại kia, giọng nói đều như sắp khóc, mắt trông mong nhìn về phía Lâm Minh. Hiện tại Lâm Minh trở thành sợi rơm cứu mạng, tuy rằng trông cậy vào Lâm Minh cũng là hy vọng xa vời nhưng dù sao có còn hơn không.
Hắc Thạch cũng thanh âm phát run, giọng đắng ngắt:
- Lâm huynh, ngài đại nhân đại lượng, đừng so đo chuyện hồ đồ chúng ta vừa làm. Ngài lúc trước làm sao biết chúng ta chưa ra khỏi vùng cấm ngàn dặm? Chúng ta còn có hy vọng ra ngoài không?
Hắc Thạch là truyền nhân thánh địa, cao ngạo cỡ nào, hiện giờ xin lỗi thấp kém như vậy cũng thật sự là rối loạn tấc lòng, không làm chủ được tinh thần.
Lâm Minh nhìn Hắc Thạch một cái, những chuyện trước đó hắn tự nhiên lười so đo, hiện tại trọng yếu nhất là ra khỏi Vạn Cổ Ma Khanh. Nếu có thể ra ngoài, hắn tình nguyện phán đoán của mình sai lầm, nhưng đáng tiếc chính là, sự tình đúng là vẫn còn phát triển về hướng xấu nhất.
Hắn lắc đầu nói:
- Tạm ta cũng không có biện pháp tốt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

