Bình thường đội ngũ đều là kẻ yếu chết, Đoan Mộc Quần tuyệt không nghĩ tới Lâm Minh lại ngã xuống. Mặc dù từ miệng Lam Thấm nghe được tin tức này, hắn cũng cảm giác không thể tin.
- Hắc hắc! Không phải xác suất ngã xuống lớn hơn, mà cơ bản xác định là đã ngã xuống!
Ở bên cạnh Lam Thấm cách không xa, một gã thanh niên Yêu Tinh tộc cười hắc hắc nói.
Gã thanh niên Yêu Tinh tộc kia lập tức sinh động như thật kể lại một lần quá trình Lâm Minh ngã xuống, cường điệu nổi bật trước đó bọn họ đã khuyên can như thế nào, mà Lâm Minh lại cố ý vờ ngớ ngẩn, kết quả thịt vào bao tử chó, một đi không trở lại.
Gã thanh niên Yêu Tinh tộc nói xong, Đoan Mộc Quần khẽ nhíu mày, đánh rơi Tu Di giới ư? Lý do này có hơi gượng ép, tuy nhiên cũng được đi! Nếu Lâm Minh thật sự từ đó ngã xuống, vậy thật rất đáng tiếc, cuộc đời này tìm không thấy đối thủ, khiến Đoan Mộc Quần có cảm giác như đột nhiên mất đi mục tiêu.
Một người đứng ở đỉnh cao, nếu không nhìn thấy đỉnh núi cao hơn, thực dễ dàng bởi vì tầm nhìn có hạn, mà hoang phế tiềm lực của mình.
Trong lúc mấy người nói chuyện, lại có thêm một chi đội ngũ chạy tới. Đội ngũ này còn lại tám người, trong tám người này có hai thiên tài cấp đế Tu La thiên cấp, trong đó một người đúng là Phong Thần, còn người kia là Hắc Thạch đến từ Cự Phủ tháp.
Phong Thần vừa đến liền dời ánh mắt chăm chú nhìn chỗ đội ngũ Tát Đạt, hắn còn nhớ rõ Lâm Minh đi chung trong đội ngũ này. Phong Thần muốn biết một đường đi đến đây Lâm Minh đã thu được cơ duyên gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

