Trong vòng vạn dặm xung quanh Vạn Cổ Ma Khanh có sát khí nồng đậm đến mức gần như ngưng hóa thành chất lỏng, Lâm Minh ở trong đó, cảm nhận được khí tức trong cơ thể bị sát khí này dẫn dắt, lờ mờ có cảm giác muốn phát ra ngoài.
“Sát khí thật là nồng đậm, những sương mù màu xám này chính là do sát khí ngưng hóa thành, nếu có thể tu luyện công pháp ma đạo tại đây...”.
Lâm Minh nghĩ đến đây, lập tức lắc đầu, các võ giả tu luyện thì thường xuyên phải minh tưởng, trong loại trạng thái này, năng lực phòng ngự của võ giả là rất thấp, bị vây trong nơi nguy hiểm như Vạn Cổ Ma Khanh này, chắc chắn sẽ phải chết.
- Hắc hắc, tiểu tử, cảm giác thế nào? Không khí tại đây không tồi chứ!
Một thanh âm chán ghét đột nhiên vang lên bên tai Lâm Minh, giống như từng chiếc châm đâm vào tai, nghe mà cực kỳ không thoải mái.
Lâm Minh quay đầu lại, thì ra là Hắc Khôi tôn chủ nói.
Lâm Minh khẽ nhíu mày, cũng không đáp lời.
Hắc Khôi tôn chủ lơ đễnh, tiếp tục nói:
Thanh âm của Lâm Minh cực kỳ lạnh lẽo.
Sắc mặt Hắc Khôi tôn chủ cứng đờ, tiểu tử này lại mẫn cảm như vậy, loại phương pháp thử này của hắn là cực kỳ bí ẩn, người bình thường chỉ cho rằng thanh âm của hắn có chút chói tai mà thôi, nhưng khi dùng với Lâm Minh thì lại bị đối phương nhìn thấu chỉ trong nháy mắt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

