Đối mặt với Diêm Si trên lôi đài, Lâm Minh bỗng sinh ra cảm giác kỳ dị, đối phương chỉ tùy ý đứng đó, lại như có một cỗ ý niệm vô hình phát ra. Loại ý niệm này không giống khí tràng của võ giả, khí tràng là trực tiếp đè nén đối thủ bị bao phủ, chênh lệch thực lực lớn, bị khí tràng đè tới hộc máu, thậm chí đè chết cũng chẳng có gì lạ.
Còn ý niệm của Diêm Si hư vô mờ mịt, rõ ràng không có bất kỳ uy lực gì, nhưng lại làm lòng người kinh sợ.
- Dường như công kích linh hồn vô dụng với ngươi...
Xẹt xẹt xẹt xẹt xẹt!
Diêm Si di chuyển rất nhanh, kiếm của hắn để lại tàn ảnh trên lôi đài, tốc độ nhanh đến tận cùng. Kiếm quang để lại tàn ảnh chẳng có gì lạ, mà quỷ dị là tàn ảnh dưới kiếm của Diêm Si một khi xuất hiện sẽ không biến mất, mà lưu lại biến thành một thanh kiếm quang đầy đủ.
Kiếm quang ngày càng nhiều, bay múa đầy trời, kết thành tấm lưới lớn, bao trùm Lâm Minh. Kiếm quang đan thành lưới, rất nhiều võ giả có thể làm được thủ đoạn này, nhưng kiếm quang của Diêm Si không giống võ giả bình thường, trên kiếm quang như có ngọn lửa xám trắng thiêu đốt. Ngọn lửa đó không nóng, ngược lại có cảm giác âm lãnh, âm lãnh từ sâu trong linh hồn.
- Chiêu thức thật ác liệt, những kiếm quang này như đâm vào trong lòng ta, nhìn một cái cũng cảm thấy hết hồn, sao lại thế được?
Kiếm chiêu có lợi hại đi nữa, không đâm tới cũng không sao, nhưng bây giờ Diêm Si phát ra kiếm chiêu làm người ta chỉ nhìn đã sinh ra ảo giác bị đâm.
- Khắp lôi đài phủ đầy kiếm quang kiếm quang, căn bản không có góc chết, nếu lại là ta thì đã nháy mắt thua ngay dưới chiêu này!
Võ giả trên thính phòng xôn xao bàn tán, trên ghế tôn vị, Phong Thần im lặng không nói, ánh mắt nhìn vào ngọn lửa xám trắng cháy trên kiếm quang của Diêm Si.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

