Từ Tiên Thiên hậu kỳ đến Tiên Thiên Chí Cực, tu vi tăng lên tương đối mà nói đối với thực lực bây giờ của Lâm Minh cũng không tính là lớn.
Nhưng là từ Tiên Thiên Chí Cực đến Toàn Đan thì không giống với lúc trước, sẽ là một lần bay vọt thật lớn!
Thiên Diễn đại lục, Tiên Thiên võ giả chỉ có thể lớn lối một chút ở trong nước nhỏ của phàm nhân, mà cao thủ Toàn Đan lại có thể xưng bá một phương, khai tông lập phái.
Nuốt một viên đan dược liệu thương vào, Lâm Minh còn chưa kịp chữa thương, lại có một lồng giam bao phủ xuống, phong bế hắn lần nữa.
Đây cũng là nguyên nhân ngay cả thiên tài cao nhất như Phong Thần, cũng chỉ có thể ở trong Vương Giả Tù Lung hai mươi tám ngày.
Quá mệt mỏi.
Nếu như là tu luyện bình thường, sau khi chân nguyên hao hết, ngồi xuống mấy canh giờ, ngủ một giấc, có thể bổ sung thể lực trở lại...
Nhưng là ở bên trong Vương Giả Tù Lung, cho dù ngủ thân thể cũng phải chống cự áp lực của Thiên Ma lực trường, không có lúc nào là không tiêu hao chân nguyên.
Nếu như là võ giả có sự khôi phục sức khỏe kém, ngồi xuống bổ sung chân nguyên, còn không bằng tiêu hao nhanh hơn, hắn làm sao có thể ở lại trong Vương Giả Tù Lung.
Tuy nhiên, tiêu hao đối với Lâm Minh mà nói không là vấn đề, luận về sự chịu đựng cùng sự khôi phục sức khỏe, hắn so sánh với lão quái Mệnh Vẫn tầng một thậm chí còn mạnh hơn! Dĩ nhiên thực lực là xa xa không bằng.
Thời gian ngày từng ngày đi qua, Lâm Minh không biết đã qua bao nhiêu thời gian, mặc dù sự khôi phục sức khỏe của hắn là siêu cường, nhưng bị vây áp trong hoàn cảnh lâu dài như vậy, hắn cũng cảm thấy cơ thể và đầu óc cực kỳ mỏi mệt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

