Lâm Minh đang do dự, lúc này băng trong Càn Khôn Dung Nhật lô bắt đầu tan ra, bên trong Vô Danh thần đan dường như có một tia gì màu lam lẫn vào Thái Dương Nguyên Tuyền, nơi đi qua, Thái Dương Nguyên Tuyền ngưng tụ thành băng liên tục tan rã.
Nhưng sau khi băng tan, hơi lạnh không giảm bớt, ngược lại càng khủng bố hơn!
Lâm Minh chỉ nhìn thấy suối lạnh trong Càn Khôn Dung Nhật lô, liền cảm giác máu toàn thân như đông lại.
“Băng hòa tan, hẳn là vì vật chất màu lam kia dung nhập vào trong băng, càng thêm lạnh giá, tiếp tục như thế...”.
Trong lòng Lâm Minh khẽ động, tự tay chạm vào Vô Danh thần đan, dùng lực ý chí dẫn dắt kéo nó trở về. Lực ý chí tiếp xúc ngắn ngủi, lại làm linh hồn của Lâm Minh như bị đóng băng.
“Hơi lạnh thật đáng sợ”.
Nhìn Vô Danh thần đan, kích thước thần đan đã rút nhỏ một vòng, Lâm Minh không dám để cho Thái Dương Nguyên Tuyền tùy ý hấp thu dược lực của nó, tiếp tục như vậy chính mình sẽ không chịu nổi.
Nên biết, luyện đan bình thường phải dùng mấy loại chủ dược, Phạm Thiên Long Căn là một loại trong đó, còn có một số dược vật khác mà Lâm Minh không biết thành phần, ai biết dược lực Vô Danh thần đan này lại bá đạo đến thế.
Lâm Minh bắn ra những tia hồ quang bao bọc Vô Danh thần đan, nhanh chóng bao bọc thần đan thành cái kén. Tiếp theo hắn liên tục chuyển động ngón tay, đánh ra những phong ấn ngừa dược hiệu của thần đan lan ra, sau đó lấy ra một cái hộp ngọc, cẩn thận cất Vô Danh thần đan.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

