Hình Thiên đấu với Lâm Minh, khi hai người giằng co, toàn bộ Võ Đấu trường đều ngừng hô hấp, trên vạn người không phát ra chút thanh âm nào, một cảm giác áp lực nặng nề ập xuống, không khí cực kỳ ngưng trọng.
Ánh mắt mọi người đều nhìn chằm chằm vào hai người bọn họ.
- Lâm Minh! Ta biết khi ngươi đánh với Huyết Man thì đã ẩn tàng thực lực, hãy để cho ta xem, ngươi rốt cuộc che giấu bao nhiêu thực lực, có đủ tư cách làm cho ta nghiêm túc hay không!
Hình Thiên khoanh tay mà đứng, mí mắt hơi nhếch lên, bộ dáng bễ nghễ thế gian.
- Nhiều lời vô ích, ra tay đi!
Cầm ngang trường thương, khí thế của Lâm Minh bùng nổ, trên lôi đài có thể rõ ràng nghe được tiếng xoẹt xoẹt do khí thế của hai người va chạm lẫn nhau.
- Dường như ngươi rất tự tin vào bản thân, mà trùng hợp chính là, ta cũng rất tự tin vào mình, hai chúng ta đều cùng tự tin, nhưng người sống sót thì chỉ có một mà thôi.
Mà ngay khi gạch đá bị đánh bay, một cảnh khó tin đã xảy ra, những viên gạch kia chìm trong cơn sóng ma nguyên, ngay trước mặt bao người, yên lặng hóa thành cát bụi, biến mất không thấy nữa.
- Ân?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

