Hình Thiên nói:
- Ta cũng cảm thấy tôn chủ thật sự có chút chuyện bé xé ra to, nhân loại này mặc dù thiên phú không tồi, nhưng là còn không đến mức chú ý hắn sớm như vậy, còn không bằng đợi thêm mấy năm nữa, lợi dụng hắn để giải quyết một vài người có tiềm lực, sau đó diệt trừ không muộn.
Ở Thông Thiên tháp, để cho các trẻ tuổi tuấn kiệt tự giết lẫn nhau là phương pháp giải quyết uy hiếp tiềm tàng tốt nhất, nếu như là Cự Ma tộc hoặc Man tộc thì tôn chủ hẳn là sẽ có ý nghĩ bồi dưỡng hắn một chút.
...
Ở trong mật thất tu luyện, Lâm Minh không biết chút nào, hắn đang đứng ở trong một loại trạng thái kỳ dị, cầm Tử Huyễn thương trong tay đâm ra một thương, ở bên trong thương chiêu của Lâm Minh, không có quán chú bất kỳ chân nguyên nào.
Lấy tốc độ ra thương của Lâm Minh, vốn là trong một nháy mắt có thể đâm ra trên trăm thương, thương ảnh nối liền, hắt nước không vào, song hiện tại, tốc độ thương nhọn của Lâm Minh lại cũng không nhanh hơn, thậm chí có lúc chậm tới mức ngay cả phàm nhân đều có thể nhìn rõ.
Không cần chân nguyên, không cần tốc độ cực hạn, thương chiêu của Lâm Minh thoạt nhìn không khác với những tay mơ lần đầu tiếp xúc với võ học kia, lúc trước nếu như là để giáo quan của Thất Huyền võ phủ nhìn, nhất định sẽ đánh giá là căn cơ không có thực, ra thương không có gì.
Chẳng qua là thương chiêu của Lâm Minh có một chút đặc biệt, vô luận là tốc độ, hay là quỹ tích ra thương của hắn đều không ngừng biến hóa, để cho người ta không đoán ra, thậm chí có lúc, một thương vừa mới bắt đầu nhanh hơn, sau lại chậm lại, hoặc vốn là đâm ra thẳng tắp, nhưng là lúc đâm tới một nửa quỹ tích lại vặn vẹo.
Ba ngày trôi qua... Năm ngày trôi qua... Mười ngày trôi qua... Lâm Minh dựa vào ba viên Ích Cốc đan ăn vào trước khi tu luyện, hoàn toàn quên mất thời gian, quên mất kỳ hạn ước chiến năm ngày, hắn luyện thương mê muội, quên hết mọi thứ.
Ở trong Tu Luyện địa nồng đậm sát khí, dần dần bị thương thế của Lâm Minh lôi kéo, một thương đâm ra, sát khí tán loạn, rõ ràng trên thương không có mang bất kỳ chân nguyên gì, nhưng là chẳng biết tại sao, đối mặt một thương này, thật giống như đối mặt thiên quân vạn mã, mà hết lần này tới lần khác trên thương lại mang theo một loại cảm giác thời không thác loạn làm cho người ta không thể nắm lấy, tựa hồ căn bản là không phán đoán ra vị trí chính xác của mũi thương. Lâm Minh không biết ra bao nhiêu thương, đồng hồ cát lớn trong góc phòng ốc đã sớm chảy sạch, lúc này, Lâm Minh đột nhiên mở mắt, một sát na kia, tất cả sát khí trong Tu Luyện địa, cũng cuốn thành nước xoáy, hội tụ đến bên trong đan điền Lâm Minh, cơ hồ bị áp súc thành thực chất.
- Tiên Thiên trung kỳ!
Lâm Minh thở một hơi dài nhẹ nhõm, mừng rỡ trong lòng, rốt cuộc đột phá Tiên Thiên trung kỳ, nếu như lúc nào mình có thể bước vào Toàn Đan, thì có năng lực trở lại Nam Thiên Vực!
Lâm Minh nhìn thoáng qua đồng hồ cát trong góc phòng ốc, bởi vì đồng hồ cát đã chảy sạch, hắn cũng không biết qua bao lâu, đồng hồ cát này một lần chảy hết chính là bốn ngày, như thế xem ra ít nhất đã qua bốn ngày.
- Đã qua hơn bốn ngày?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

