- Ta nghe nói ngươi muốn tiến vào tầng hai, vì thế đã sớm ở tầng hai chờ ngươi, muốn giao thủ với ngươi. Nhưng là không nghĩ tới, ngươi ở Thông Thiên tháp tầng một lại tu luyện một hơi nửa tháng...
Ải Ma áo choàng đen chậc chậc nói, trong khi nói hình ảnh trên trận bàn thay đổi, một con rắn lớn dài mấy trượng từ trong phòng bò ra. Thân thể to bằng thùng nước uốn éo, đem Uyển Nhi đã hoàn toàn hôn mê cuốn lên.
Nhìn thấy một màn này, trong mắt Lâm Minh hiện lên một tia sát khí. Tuy nói Uyền Nhi chỉ là nha hoàn của hắn, nhưng là mười lăm ngày nay cuộc sống hằng ngày của hắn đều là Uyển Nhi chiếu cố, có thể nói là rất cẩn thận. Lâm Minh tự nhiên sẽ không dễ dàng tha thứ có người dùng Uyển Nhi uy hiếp hắn.
Ải Ma áo choàng chú ý đến sát ý trong mắt Lâm Minh, hắc hắc cười nói:
- Ngươi quả nhiên giống như ta đoán, từ thái độ của ngươi đối với những người thường kia mấy ngày nay ta liền biết được, trong lòng ngươi có lòng đồng tình nhàm chán. Chậc chậc, thật không biết loại người như ngươi làm sao có thể đi lên sát đạo?
Nghĩ đến đây, sát ý trong lòng Lâm Minh càng đậm.
- Hắc hắc, giám thị người có rất nhiều loại phương pháp, ta không cần tự mình xuất hiện ở gần ngươi cũng có thể giám thị ngươi. Thậm chí... Một con rắn nhỏ đều có thể trở thành ánh mắt của ta.
Ải Ma áo choàng lơ đễnh nói, hoàn toàn không sợ phương pháp giám thị của hắn bị Lâm Minh biết.
Lâm Minh nhướng mày, không biết bí pháp của những người dị tộc này, quả thật rất chịu thiệt:
- Ngươi vì sao lại chú ý ta?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

