Lâm Minh cầm thương đứng trên lôi đài, thương chỉ xuống mặt đất.
“Hả... Đây là?”.
Lâm Minh bỗng phát hiện có một dòng năng lượng cực nóng truyền từ chân hắn lao thẳng tới thiên linh.
Năng lượng này chảy vào cơ thể, tùy ý đi qua trong kinh mạch, đâm ngang đâm dọc, đủ loại ảo giác hiện ra trước mắt Lâm Minh, như có một loại cuồng bạo bị đè nén hồi lâu, muốn tuôn ra khỏi sâu trong lòng, làm cho Lâm Minh nhiệt huyết sôi trào...
“Đây là sát khí?”.
Lâm Minh ngẩng đầu nhìn thi thể Trát Nạp bay ra, dòng năng lượng này qua nhiên là tràn ra từ trên người hắn. Trước đó Lâm Minh dựa vào Huyết Sát lệnh hấp thu một chút sát khí, nhưng vì quá trình chậm chạp, không có nhiều cảm giác. Bây giờ một lần hút vào nhiều như thế, Lâm Minh cảm thấy dục vọng ở sâu trong nội tâm mình cùng một mặt đen tối trong linh hồn đang bị thiêu đốt!
Khát vọng máu tươi, khát vọng giết chóc, khát vọng tùy ý buông thả cùng mỹ sắc!
“Sát khí này quả nhiên có thể nhiễu loạn nội tâm người ta, người Cực Tinh thành này điên cuồng, biến thái như vậy, có lẽ là vì bị sát khí xâm lấn linh hồn lâu dài”.
Lâm Minh nhớ tới biểu tình hưởng thụ của Trát Nạp sau khi hấp thu sát khí, cùng với ánh mắt xanh lục, không khỏi thở ra một hơi. Nếu không đè nén được sát khí, ngày sau sẽ bị sát khí điều khiển, trở thành cái xác không hồn chỉ biết giết chóc.
Lâm Minh lặng lẽ nhắm mắt, vài hơi thở sau mở ra, trong mắt đã sáng tỏ.
Trên tay hắn, hình xăm Thiên Ma mờ nhạt càng ngưng thực hơn, bộ mặt ác ma ghê tởm cũng càng dữ tợn hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

