- Ngươi...
Lôi Kinh Thiên lùi lại mấy bước, ở trên vai phải, vết thương có thể thấy được xương, nếu không phải tu vi Lôi Kinh Thiên cao siêu, chân nguyên hộ thể dày đặc, sợ một kiếm này có thể chém đứt cánh tay Lôi Knh Thiên!
Làm sao có thể như vậy?
Lôi Kinh Thiên không thể chấp nhận, trước đó, Lâm Minh liều mạng thiêu đốt tinh huyết, cũng không thể địch lại hắn, vẫn phải dựa vào Huyết Ẩm chi ấn tự bạo mới miễn cưỡng đào thoát.
Nhưng hiện tại, vẻn vẹn chỉ trôi qua vài ngày, Lâm Minh đã cường đại đến loại tình trạng này.
Nếu như không thể giết Lâm Minh, chính mình phải đối mặt với kết cục thê thảm, sắc mặt Mục Thanh Thư tái nhợt không có nửa phần máu, đánh mất huyết mạch, đánh mất tu vi, giống phàm nhân, đối mặt với thọ mệnh mấy chục năm, thậm chí ngay cả chút thọ mệnh ấy hắn đều ở trong lao ngục... Nghĩ đến điều này, hắn không còn có dũng khí nghĩ tiếp.
- Lâm Minh, ngươi chọc giận ta, ta sẽ cho ngươi trả giá!
Gân xanh Lôi Kinh Thiên nổi lên trên trán, sắc mặt cực kỳ khó coi, bàn tay nắm chặt Lôi Quang kiếm trong tay, tay kia Lôi Kinh Thiên lấy ra một tấm phù triện màu tím sậm:
- Đi ra, lôi thú!
Lôi Kinh Thiên ném phù triện màu đỏ lên bầu trời, lôi quang trên phù triện lóe ra, theo một tiếng nổ vang, một con lôi thú màu tím dài năm xích xuất hiện ở giữa không trung, con thú này giống như một con khỉ, nhưng có miệng của loại cầm, miệng đầy răng nhọn, cả người lóe ra ánh sáng màu tím.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

