Đương nhiên Huyễn Vô Cực cũng muốn chiếm được bảo vật Càn Khôn Dung Nhật lô, nhưng mà trên bản chép tay của Ma Đế không có ghi lại chút gì về Bát Long Dao Quang trận chung quanh Càn Khôn Dung Nhật lô. Huyễn Vô Cực cũng chỉ phải áp chế lòng tham trong lòng. Vốn trước đây hắn định lợi dụng Càn Khôn Dung Nhật lô này lừa gạt những người khác, nhưng hiện tại phá trận lấy Phạm Thiên Long Căn thất bại, Huyễn Vô Cực cũng chỉ đành buông bỏ ý niệm mê người này trong đầu.
Nhưng hiện tại, nhìn thấy Bạch Mi phương trượng dưới tình huống như vậy mà vẫn đi tới gần Càn Khôn Dung Nhật lô, Huyễn Vô Cực lại bắt đầu cảnh giác lên.
Nếu ai cũng không chiếm được bảo vật Càn Khôn Dung Nhật lô, thì không có gì để nói, nhưng nếu Bạch Mi có biện pháp mở ra Càn Khôn Dung Nhật lô, bảo vật xuất thế, thì hắn nhất định phải đoạt lấy! Dù sao bảo vật nơi này chưa chắc đã kém hơn so với Phạm Thiên Long Căn!
Trong lòng mọi người không khỏi có nghi vấn này! Năm đó trưởng lão Ma Thần đế cung đều là cường giả phong hoàng, Bát Long Dao Quang trận này hẳn là có thể thương đến cường giả phong hoàng mới đúng.
Nhưng mà dù sao đã qua mấy vạn năm, khẳng định uy lực của Bát Long Dao Quang trận sẽ suy yếu trên diện rộng, loại luồng sáng màu đỏ này vị tất còn khủng bố như nhìn qua nó như vậy.
Bạch Mi phương trượng đi thẳng đến bãi đá cách chỗ trụ bàn long một xích mới ngừng lại, tiến lên trước một bước, sẽ lọt vào công kích của Bát Long Dao Quang trận.
Bạch Mi phương trượng ở tại chỗ nhắm mắt minh thần, cẩn thận cảm nhận năng lượng lưu động trong trận pháp. Sau một lát, lão đột nhiên mở to mắt, đánh ra một bàn tay to về phía trước.
“Minh Phật Đại Thủ ấn!”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


