Cảnh tượng Mục Xích Hỏa miêu tả làm sao không phải là Mục Viêm Trác hướng tới, tông môn có thịnh vượng hay không cùng vận mệnh bản thân bọn họ không cùng cấp bậc. Người nghèo của nước giàu thường thường sống thê thảm hơn nhiều so với người giàu ở nước nghèo.
- Vô độc bất trượng phu, hậu hắc thành kiêu hùng. Ngươi nếu không chịu được chút áp lực hiện tại, nghi ngờ, bị cái gọi là đạo nghĩa và đại nghĩa tông môn chi phối, ngươi vĩnh viễn đừng mơ thành chuyện lớn. Ngược lại sẽ chỉ bị người giết chết, trở thành đá lót đường.
- Đại trưởng lão, chỉ cần có Lâm Minh ở Thần Hoàng đảo một ngày, liền vĩnh viễn không có chỗ dung thân cho Mục Thanh Thư ta. Lần này, dù chỉ có cơ hội một h phần, ta cũng liều mạng!
- Ha ha! Nói rất hay, Thanh Thư! Đây mới là tâm tính của người làm chuyện lớn. Viêm Trác huynh, ngươi còn không quả quyết bằng Thanh Thư, về phần chuyện ta nói là thật hay giả, tin tưởng Viêm Trác huynh cũng có năng lực phân biệt, chỉ là ngươi trước đây không ý thức được mà thôi! Huống chi, chúng ta còn có một cao thủ Toàn Đan hậu kỳ tương trợ, việc này đã nắm chắc chín phần!
Mục Viêm Trác cắn răng, cẩn thận nghĩ lại, lão cũng cảm thấy theo như lời Mục Xích Hỏa nói, tám chín phần là thật. Lấy tính mạng ra để đánh bạc lần này, từ xưa được làm vua thua làm giặc, lịch sử do người thắng viết, bất kể quá trình thành vua xấu xa cỡ nào, ngày sau chỉ cần thành tựu vương giả, vậy mọi quy tắc liền do chính mình đặt ra.
Mục Viêm Trác tuổi không lớn không nhỏ, hơn hai trăm rồi, sẽ có một ngày có một chút hy vọng đánh vào cảnh giới càng cao. Hơn nữa, lão cho dù không lo nghĩ cho chính mình cũng phải vì tông tộc, vì Mục Thanh Thư.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


