Một lão ẩu tóc bạc áo xanh đi ra, chắn trước người Lâm Minh, nàng là Thanh Loan tông ngũ trưởng lão Mục Thanh Y, cũng là trưởng lão thủ hộ Mục Băng Vân, tu vi Toàn Đan sơ kỳ.
Tuy rằng Mục Thanh Y với Lâm Minh không có giao tình gì, nhưng tuyệt không cho phép người khác ức hiếp đến Thần Hoàng đảo trước mặt mọi người, huống chi Lâm Minh còn là thiên tài Thần Hoàng đảo bồi dưỡng.
Vốn không cần Mục Thanh Y đứng ra, đầu lĩnh Thần Hoàng đảo là Mục Xích Hỏa, nhưng nàng không nghĩ tới, Mục Xích Hỏa từ đầu đến cuối, đôi mắt hết thảy nhìn như không thấy, hoàn toàn không có ý tứ nhúng tay.
- Phải không? Nói như vậy, các ngươi không từ?
Liên Thành Cát nhìn lão ẩu áo xanh, sắc mặt dần lạnh xuống, sát khí cả người nồng đậm.
Mục Thanh Y không chút nào tránh, tiến lên trước một bước, tuy rằng thân thể nàng gầy, nhưng đối mặt với khí thế Liên Thành Cát áp bách vẫn không có chút yếu thế:
- Đệ Tử Thần Hoàng đảo ta, há cho phép ngươi tùy ý mang đi? Quả thực buồn cười!
- Hắc hắc, nếu lão phu muốn dẫn hắn đi, tự nhiên có nguyên nhân, lão phu đã có thể khẳng định, thời điểm tôn nhi lão phu chết, có một võ giả Hậu Thiên kỳ ở đấy, tiểu tử này là kẻ hiềm nghi nhất. Hơn nữa ta xem chân nguyên hắn dao động quỷ dị, đại khái là dịch dung rồi! Dịch Dung thuật thật cao minh, suýt nữa đã lừa gạt lão phu cảm giác, nếu không phải trong lòng có quỷ, vì sao phải dịch dung!? Hôm nay lão phu mang tiểu tử này đi, cũng là đương nhiên! Xích Hỏa trưởng lão, ngươi nói đi?
Liên Thành Cát nói xong chuyển ánh mắt đến trên thân Mục Xích Hỏa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


