Chắc là muốn đợi có người bị Huyết Sát Hoa hấp dẫn, thời điểm tiến lên thu thập, buông lỏng cảnh giác mới bắt đầu đánh lén.
Nhưng mà hẳn những người này cũng phát hiện, cổ bảo trên chiến trường này phần lớn đã mục nát, muốn tìm một kiện hoàn hảo cũng không dễ dàng gì, không bằng giết người cướp của vơ vét tài sản càng thêm nhanh chóng, dù sao tiến vào chiến trường thượng cổ này kém cỏi nhất cũng là đệ tử hạch tâm đại tông môn, trên người đều là thứ xa xỉ.
- Lòng người thật là hiểm ác, vừa rồi, tất cả võ giả tụ tập cùng một chỗ, có nguy hiểm có thể tạm thời liên hợp lại cùng đối phó, nhưng mà bây giờ, thấy bảo vật trước mắt nên lập tức phân tán ra, lúc này giết người, chỉ cần làm cho sạch sẽ, vậy thì ai biết.
Lâm Minh mặt không đổi sắc ngón tay đặt lên trên Tu Di giới.
Mà bước chân Mục Thiên Vũ chỉ hơi lưỡng lự, liền tiếp tục ra vẻ không biết đi tới ngắt Huyết Sát Hoa.
Mà cách Huyết Sát Hoa không xa, hai thân ảnh ẩn nấp trong một quang ảnh vặn vẹo, trong đó có một lão nhân tu vi mới bước vào Toàn Đan, hắn nhìn Mục Thiên Vũ càng ngày càng tới gần, ánh mắt thâm trầm, hắn đối với phương pháp ẩn nấp của mình vô cùng tự tin, hơn nữa cho dù bị phát hiện cũng không việc gì, hai còn mồi này tu vi chỉ là Tiên Thiên và Hậu Thiên mà thôi.
Thanh niên bên cạnh lão nhân, cái đầu lớn đến lạ thường, hắn tham lam đánh giá Mục Thiên Vũ, liếm liếm môi nói:
- Chu lão, ngươi quá cẩn thận rồi, đối phó hai người kia cũng cần đánh lén?
- Cẩn thận thuyền dùng vạn năm, ta đột phá Toàn Đan mới chỉ có hai mươi năm, mà bọn họ đều là những thiên tài các đại tông môn, khó tránh khỏi có thủ đoạn bảo mệnh, một khi để bọn họ chạy thoát thì rất phiền toái! Một lát nữa ta đối phó nữ nhân kia, Liên Kiệt ngươi ra tay đối phó tên tiểu quỷ Hậu Thiên kỳ đó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


