Hỏa Phủ liếc nhìn Lâm Minh một cái, cuối cùng vẫn là thu lấy các vật đó. Những vật này quả thật bọn họ dùng được, nhưng đối với Lâm Minh thì quá thấp. Không nói gì khác, chỉ riêng cây trường thương huyết kích hai màu tím đỏ của Lâm Minh xuất ra trước kia, thì dù bọn họ táng gia bại sản cũng không mua nổi.
- Các vị cáo từ, bảo trọng!
Lâm Minh nói lời từ biệt, rồi biến thành một luồng sáng đỏ, bay đi hướng xa xa... Trên biển nổi sóng cuồn cuộn mãnh liệt, lốc xoáy trải rộng, nước biển trở thành màu sậm, làm cho người ta có một loại cảm giác cực kỳ áp lực.
- Lâm sư đệ! Ngươi bên đó có khỏe không? Ta đang ở Tiểu Lãng đảo, thu được phù hãy cấp tốc trở về!
Trong lời nói dồn dập hơi thân thiết, Lâm Minh nghe xong trong lòng cảm thấy ấm áp. Nói vậy sau khi Mục Thiên Vũ biết được đột biến ở Nam Hải, liền chạy đến Tiểu Lãng đảo, đồng thời cách một đoạn thời gian phát một tấm Truyền Âm phù. Nếu không mình sẽ không mới từ trong thế giới tàn phá đi ra, liền thu được tấm Truyền Âm phù này.
Cảm giác có người quan tâm, tự nhiên thật rất tốt. Lâm Minh lập tức lấy ra một tấm Truyền Âm phù, nói đơn giản vào Truyền Âm phù:
- Hết thảy mạnh khỏe! Hai ngày sau, ta sẽ đi Tiểu Lãng đảo!
“Phù” Truyền Âm phù hóa thành một đoàn ngọn lửa chìm vào không trung.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


