Sau khi nghe thấy Lâm Minh nói đền mười giọt tinh huyết Chu Tước, không chỉ riêng đại trưởng lão Mục Xích Hỏa, các trưởng lão khác cũng cảm thấy buồn cười. Một mụ già áo đỏ hừ lạnh một tiếng:
- Tinh huyết Chu Tước, mỗi một giọt giá trị không thể đo lường. Lão thân thật muốn nhìn, ngươi dùng cái gì để đền!
Mụ già áo đỏ này chính là người lúc trước nói Lâm Minh dùng tinh huyết Chu Tước cứu một người rác rưởi.
Mà mụ già áo đỏ này biết rõ Lâm Minh cũng không phải cao thủ Hậu Thiên bình thường, áp bách hắn nhiều nhất khiến hắn xấu mặt, cũng không đến mức tai nạn chết người. Cho nên mụ căn bản không định nương tay chút nào, khí thế toàn bộ phóng ra!
Mục Dục Hoàng thấy vậy biến sắc, bà muốn ra tay ngăn lại, nhưng mà tay chỉ nâng lên một lửa lại vẫn bỏ xuống. Cách làm của Lâm Minh lần này thật sự quá chọc cừu hận, bà cũng không thể gánh được lửa giận nhiều người như vậy, ra tay bảo vệ Lâm Minh. Hơn nữa cho dù là chính bà đối với cách làm của Lâm Minh cũng hết sức bất mãn.
Đại trưởng lão không lộ dấu vết cười, chờ xem Lâm Minh xấu mặt.
Nhưng mà Lâm Minh lại ngồi vững trên ghế, mặt không đỏ, tim không nhảy, thần sắc bình tĩnh. Ngay cả mày cũng không nhăn lấy một cái, dường như coi mụ già áo đỏ là không khí vậy.
Hả?
Mụ già áo đỏ trong lòng kinh hãi. Khí thế phóng ra toàn bộ đi áp bách một hậu bối, lại hoàn toàn bị phớt lờ? Điều này sao có thể?
Nên biết, cho dù cũng là trưởng lão cảnh giới Toàn Đan, Toàn Đan trung kỳ áp bách Toàn Đan sơ kỳ cũng tuyệt đối sẽ không làm đối phương thoải mái như thế!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


