Ngay khoảnh khắc mở ra Tà Thần lực kia, Lâm Minh phảng phất như một đầu mãnh thú ẩn mình dưới vực sâu nhảy lên, khí thế cả người hoàn toàn bột phát ra.
Lâm Minh cầm trong tay Tử Huyễn thương, mặt đất dưới chân đột nhiên chấn động, vết rạn nứt giống như mạng nhện tỏa ra khắp nơi. Một thương chém ra, thổi quét lên vô số đá vụn cẩm thạch, những mảnh vụn đá này bị dòng khí cường đại thổi bay với tốc độ cao xoay tròn. Võ giả tu vi yếu chỉ cần bị chạm vào một mảnh, thân thể lập tức bị xuyên thủng một lỗ máu.
Sau khi Tà Thần lực tầng thứ hai bùng phát ra khí thế, võ giả toàn trường bao gồm trưởng lão Tiên Thiên, đều cảm nhận được mũi nhọn bức người này, bọn họ không thể không vận chuyển chân nguyên ngăn lại.
Tử Tinh kiếm của Âu Dương Thần Tú chém bổ xuống, tử tinh trên kiếm phong đã ngưng tụ dài chín xích, một thanh trường kiếm bốn xích không ngờ lại biến thành thanh cự kiếm chín xích!
- Vỡ nát!
Âu Dương Thần Tú bổ xuống một kiếm!
“Phốc phốc phốc!”.
Lâm Minh bị ném ra ngoài chủ đảo, rơi trên mặt hồ. Trong nháy mắt sắp rơi xuống tới mặt nước, Lâm Minh phất ống tay áo một cái, một luồng gió nhẹ thổi lên, bắn thân thể hắn lại trên không trung. Lâm Minh đạp liên tiếp trên mũi sóng lùi lại mấy bước mới đứng vững thân mình.
Va chạm kịch liệt vừa rồi, làm cho sắc mặt hắn trắng bệch, khóe miệng toàn ra một sợi tơ máu.
Sức bật của hắn dù mạnh, nhưng dù sao tu vi chênh lệch quá lớn, lực đánh vào vừa rồi thật lớn, thân thể Lâm Minh đã trải qua chân nguyên Tôi Tủy, thật ra không có việc gì, chỉ là kinh mạch toàn thân không chịu nổi xung kích như vậy, bị chút tổn thương nhẹ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


