- Hai khắc chung (mười lăm phút)!
Một trưởng lão Thất Huyền võ phủ nhìn đồng hồ cát bên cạnh, có chút kinh ngạc nói.
Một cái trưởng lão vuốt râu, cảm giác sức chiến đấu của Lâm Minh có chút cường hãn thái quá, không thể giải thích được.
Lúc này, Mộc Dịch chậm rãi nói:
- Tôn tiên sinh, có đôi khi sức chiến đấu của một người là không thể dựa theo lẽ thường mà phỏng đoán được, các thiên tài chiến đấu có ngộ tính cực cao, nhưng những tấm bia đá dùng để kiểm tra tư chất thiên phú lại không đo ra được.
Mộc Dịch cũng không nói ra chuyện sau lưng Lâm Minh có một “sư phụ”, một sư phụ thông hiểu Tiên Thiên công pháp thì liên lụy đến quá nhiều thứ.
- Ân, Mộc Dịch tiên sinh nói rất đúng, quả thật có một vài thiên tài chiến đấu, tu vi không sâu, công pháp võ kỹ cũng bình thường, nhưng dựa vào kỹ xảo chiến đấu và trực giác chiến đấu có thể lấy yếu thắng mạnh được, tuy nhiên, loại kỹ xảo chiến đấu này chỉ có ưu thế có hạn thôi, có một câu là “nhất lực phá vạn xảo”, dựa vào kỹ xảo thì nhiều lắm cũng chỉ có thể làm cho thực lực tăng lên một tầng thôi, không nhiều thêm được nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

