Tần Hạnh Hiên mày liễu dựng thẳng, nàng cắn răng, ngực kịch liệt phập phồng, nắm tay siết chặt, nhưng vẫn không đánh ra.
Âu Hùng nói xong, cười lạnh một tiếng rời khỏi đại điện.
Một mình Tần Hạnh Hiên đứng thừ người, ngón tay hơi run rẩy, nếu u Dương Bác Duyên đối phó gia gia nàng, vậy căn bản là chuyện dễ dàng! Căn bản không cần Âu Dương Bác Duyên ra tay, chỉ cần hắn phái ra một đồ đệ, trợ giúp Dương Chấn, tùy ý bịa đặt một cái tội danh mưu phản, Tần gia lớn nhỏ một đêm đều bị diệt tuyệt!
Người duy nhất Tần Hạnh Hiên có thể cậy vào, chỉ có Cầm Tử Nha, nàng run rẩy từ trong Tu Di giới lấy ra một cái Truyền Âm phù khoảng cách xa, bắt đầu truyền âm...
...
Ở bên ngoài mấy trăm dặm, Cầm Tử Nha ngồi ở trên bờ cát, ngón tay đặt trên cầm dài, một ánh lửa chậm rãi tiêu tán trước mặt.
Cầm Tử Nha thở dài một tiếng, khẽ lắc đầu:
- Lúc Lâm Minh còn sống, không người nào dám bắt nạt, hiện giờ Lâm Minh đã chết, tất những huy hoàng của hắn cũng biến mất... Âu Dương Bác Duyên yên lặng mấy tháng, ta còn tưởng rằng hắn sẽ từ bỏ, họa không kịp người nhà, không nghĩ tới, hắn bắt đầu trả thù, Lâm Minh có ơn với ta, ta không thể khoanh tay đứng nhìn, mang ơn người khác, sóng lớn không ngại, nếu không Cầm tâm của ta không còn, đáng tiếc ta vừa mới tấn chức trưởng lão, thực lực mạnh, thế lực có hạn. Muốn chống lại Âu Dương Bác Duyên căn bản không có khả năng, trừ phi cầu cứu.
- Người có giao thiệp với Lâm Minh, có thực lực mạnh nhất có thể giúp ta cũng chỉ có Mục Thiên Vũ, nếu nàng vì Tần Hạnh Hiên mà xuất đầu, chỉ cần một câu, có thể bảo vệ Tần gia, Lâm gia bình an trăm năm!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


