Một người khiêu chiến các tuấn kiệt trẻ tuổi của Thần Hoàng đảo ư?
Tuy rằng vừa rồi Lâm Minh cũng như vậy, nhưng Lâm Minh là bị trưởng lão Hậu Thổ tông bức ép, Hậu Thổ tông Thạch Trọng Khôn trào phúng, làm cho Lâm Minh không thể không ứng chiến, nếu không thì sẽ làm yếu đi khí thế của mình.
Lôi Mộ Bạch thì lại không bị ai ép buộc cả, hơn nữa Lôi Mộ Bạch thanh danh không cao, căn bản không ai biết hắn là ai cả, mười bảy tuổi Hậu Thiên kỳ quả thật rất giỏi, nhưng tốc độ tu luyện nhanh cũng không nhất định đại biểu cho sức chiến đấu mạnh.
Ngang nhiên nói rằng muốn một mình khiêu chiến tất cả đệ tử của Thần Hoàng đảo, không khác gì đánh vỡ “cửa hiệu” nhà người ta, các đệ tử Thần Hoàng đảo làm sao có thể dễ dàng tha thứ được.
Bên phía đệ tử Thần Hoàng đảo vang lên đủ loại quát mắng, cho dù là đệ tử Ngũ Hành Vực thì cũng không có bao nhiêu người tin tưởng Lôi Mộ Bạch có thể làm được điều đó, tu vi cao không có nghĩa là sức chiến đấu cũng quá mức nghịch thiên, hơn nữa, cho dù thực lực của ngươi tới gần cấp thánh, thì cũng chưa chắc đã đánh thắng được, đệ tử Hậu Thiên của Thần Hoàng đảo thì có hơn mười người, không nói ai khác, chỉ riêng ba người Mục Định Sơn, Mục Tiểu Thanh, Lâm Minh cũng đủ để cho Lôi Mộ Bạch ăn thiệt thòi rồi.
- Các vị, an tâm một chút, đừng nóng, tại hạ còn chưa nói xong.
Lôi Mộ Bạch đứng trên quảng trường, cười một cách tự tin, lời của hắn lại mang theo một luồng dao động chân nguyên làm cho lòng người yên tĩnh lại, trong lúc nhất thời, các đệ tử không đạt tới Hậu Thiên kỳ tại đây đều bị được ảnh hưởng, tiếng xôn xao dần ổn định lại.
Lâm Minh khẽ sửng sốt: “Trực tiếp ảnh hưởng linh hồn lực ư?”.
Tuy rằng chỉ ảnh hưởng tới các đệ tử bậc thấp, nhưng lại có thể lan ra phạm vi lớn như vậy, đồng thời ảnh hưởng tới nhiều đệ tử, cũng đã là rất giỏi rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


