Thời gian nghỉ ngơi quyết định là một canh giờ, ở trung tâm quảng trường, một gốc cây hương vừa thô lại vừa cao được đốt lên, dùng cái này để tính giờ.
Lôi Kinh Thiên ngồi ngay ngắn ở trên ghế, nhắm mắt dưỡng thần, một bộ thần thái lão tăng nhập định, Lôi Chấn Tử ở một bên, trầm mặt nhìn chăm chú vào thiếu niên tái nhợt, thấy đối phương ngồi ở trên bàn thọ yến bên cạnh, một tay cầm một bình mỹ tửu trăm năm, tay còn lại cầm một chén ngọc, tự rót uống một mình.
- Tiểu Liên, ngươi cảm thấy tên Lôi Mộ Bạch này rốt cuộc là ai?
Trong lòng Lôi Chấn Tử áp chế ngờ vực quá lâu, không nhịn được nói với muội muội của mình.
Lôi Chấn Tử nghe được liền cau mày, xong Chu Tiểu Liên hồn nhiên chưa tỉnh, tiếp tục đắc ý nói:
- Ca, ngươi là không biết, lúc yến hội bắt đầu, thằng ngốc Triển Vân Gian kia tới tìm ta đối phó Lâm Minh, còn đang cảm khái Mục Thiên Vũ cùng Mục Băng Vân giỏi cỡ nào với ta, lúc ấy ta liền muốn cười, cố nén không nói ra Lôi sư huynh, bằng không Triển Vân Gian nếu là biết Lôi sư huynh còn lợi hại hơn Mục Thiên Vũ cùng Mục Băng Vân cùng lứa, còn không biết hắn sẽ có vẻ mặt thế nào a.
- Nhưng nực cười là Triển Vân Gian rắm thối kia lúc bình thường còn tưởng rằng rất hiểu rõ thiên tài của Lôi Cực tông chúng ta, lần này khẳng định để cho hắn chấn kinh!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


