Triển Hoắc đứng ngạo nghễ trên trời cao hai mươi trượng, khóe môi nhếch lên nụ cười đắc ý.
- Binh pháp có câu, trên cao nhìn xuống, thế như chẻ tre! Lâm Minh, ngươi thua chắc rồi!
Bên phía Thần Hoàng đảo có người chửi mắng, rất nhiều đệ tử hận không thể ném hết bát đĩa trên bàn qua.
- Đê tiện vô sỉ, có luận bàn như vậy sao?
- Người của Ngũ Hành Vực các ngươi đều là rùa rụt đầu sao? Có gan thì xuống đi!
- Người này quá không biết xấu hổ!
Các thiếu nữ của Thần Hoàng đảo làm ra đánh giá đơn giản rõ ràng.
Người bên phía Ngũ Hành Vực sắc mặt đều có chút không dễ nhìn. Tuy nhiên nhớ tới bộ dạng vừa rồi Lâm Minh đứng ở trước mặt bọn họ thách thức, bọn họ cũng liền trở nên thản nhiên, có người càng hận đến nghiến răng nghiến lợi. Bọn họ cũng không muốn lại bị Lâm Minh chặn ở trước cửa nhà kêu gào.
Chỉ cần làm cho Lâm Minh chịu thiệt thòi, cho dù làm ra chuyện gì không tiết tháo cũng không sao cả.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


