Thân thể Trần Khôn bay ra mười mấy trượng, mới dùng trường côn chống đỡ mặt đất, đầu gối quỳ rạp xuống đất, từng ngụm từng ngụm thở hồng hộc, một quyền kia thật sự rất quỷ dị, lực đạo truyền khắp ngũ tạng lục phủ, khiến hắn khí huyết cuồn cuộn.
Điều này làm cho Trần Khôn cảm thấy không thể chịu được.
- Ta nhận thua.
Trần Khôn cắn chặt răng, xoay người xuống đài.
Theo hắn nhận thua, cả khu vực nhao nhao vang lên thanh âm lạnh.
- Lâm Minh không biết học công pháp gì, có một thân quái lực, một tay kháng trụ Khai Sơn côn của Trần Khôn, Trần Khôn thua không oan.
- Lâm Minh đã liên tiếp đánh bại hai đại cao thủ Hậu Thổ tông, ngay cả đệ tử thân truyền Trần Khôn đều thua, nếu lên trên, chính là nhân vật xếp hạng bốn năm hạng đầu đệ tử thân truyền.
- Lâm Minh không có khả năng luôn luôn thắng, xa luân chiến như vậy thật sự không vẻ vang, cho dù thắng, Ngũ Hành Vực lục tông cũng không có chút hào quang gì, ngươi xem sắc mặt Lôi Chấn Tử.
Ở dãy bàn tiệc Lôi Cực tông, sắc mặt Chu Liệt từ khi Lâm Minh nói ra với lực lượng bản thân, tiếp được Ngũ Hành Vực lục tông khiêu chiến không còn hòa hoãn.
Hắn không phải lo lắng Lâm Minh có thể luôn luôn thắng, mấy chục võ giả Hậu Thiên nếu như bị một võ giả Ngưng Mạch kỳ toàn bộ chiến thắng, đó là chuyện cười thiên hạ, đừng nói là Lâm Minh, cho dù là Mục Thiên Vũ năm đó cũng không có khả năng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


