- Ngươi nói cái gì? Hộc máu?
Thanh niên họ Kim không thể tin nhìn về phía trung ương quảng trường, vừa lúc Lâm Minh thu thương, ánh sáng màu tím thu liễm, Thổ Nguyên thuẫn cũng ảm đạm xuống dưới. Thạch Hám Sơn xuất hiện trong tầm mắt mọi người, tóc tai bù xù, sắc mặt tái nhợt, lỗ mũi đổ máu, trong miệng hộc máu, ngực quần áo đều bị máu nhiễm đỏ.
Hắn nguyên bản là ngại thể diện, cứng rắn chống không nghĩ nhận thua, nghĩ đến Lâm Minh duy trì cường độ công kích cao như vậy sẽ không chống đỡ được bao lâu, dù sao hắn bị vây trong phòng thủ, nguyên bản đánh lâu dài còn có ưu thế, huống chi Thổ Nguyên thuẫn Hậu Thổ tông có năng lực tiết kiệm chân nguyên rất lớn, đối phương tiêu hao nhất định hơn chính mình nhiều.
Nhưng ngay cả chống đỡ bốn năm thương, Thạch Hám Sơn cảm giác chống đỡ không được, nghịch huyết quay cuồng... Không áp chế được nữa, nội tạng dường như muốn nhảy ra khỏi miệng, mà nhìn lại Lâm Minh nhàn rỗi không có việc gì, một thương tiếp tục một thương, thương sau nhanh hơn thương trước, thương sau độc hơn thương trước!
Thời điểm này hắn muốn hô lên nhận thua, nhưng Lâm Minh ra thương quá nhanh, làm sao cho hắn cơ hội, hắn vừa định há mồm, lại một thương nữa đến!
Mà một thương này, khiến sắc mặt Thạch Hám Sơn tái nhợt, tâm thần run rẩy, hắn căn bản không ngăn được!
- Dừng tay!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


