- Dâm tặc, quản cho tốt con mắt của ngươi!
Tống Hiểu Duyệt dùng chân nguyên truyền âm độc ác nói, lời này nàng tự nhiên không thể hô ra khỏi miệng.
- Hắc hắc, tiểu nương tử, thứ trên người người chẳng nhẽ không từng cho người khác coi? Mắt ở trên người ta, ta muốn nhìn gì ngươi có thể quản được sao? Nếu như lão bà quản thì cũng được, nhưng mà ngươi lại không phải, hay là ngươi xem, Thần Hoàng đảo các ngươi nhiều mỹ nữ như vậy, không dùng cũng phí, không bằng cùng Hậu Thổ tông kết làm thông gia, thế nào?
Thạch Hám Sơn nói xong, Tống Hiểu Duyệt tức tới bể phổi, nhất là câu “không dùng cũng phí!” Kia, hắn coi nữ đệ tử Thần Hoàng đảo là cái gì?
- Ta giết ngươi!
Tống Hiểu Duyệt quát lên một tiếng, trường kiếm trong tay đâm thẳng tới Thạch Hám Sơn!
Chu Tước Cấm Thần lục được thi triển, ngọn lửa bắn ra bốn phía giống như pháo hoa sáng lạng, tùy ý trút xuống trên người Thạch Hám Sơn.
- Hiểu Duyệt bị gì vậy? Tâm lý rối loạn sao, đệ tử Hậu Thổ tông nổi danh phòng ngự, vốn Hiểu Duyệt lần này có thể lấy được hòa.
Mục Chiếu Hiên có chút nóng nảy.
- Tuy rằng thực lực Tống sư muội không tồi, nhưng mà thiếu khuyết kinh nghiệm tác chiến. Trước kia nàng chỉ tham gia vài tông môn hội võ, hoặc là khảo hạch đại tái đệ tử hạch tâm, vân vân, đánh nhau với đệ tử bên ngoài vẫn là lần đầu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


