Trên Thần Hoàng đảo có rất nhiều núi non hiểm trở, có một đỉnh núi mọc đầy trúc xanh, những cây trúc này đều to như cái chén, cao tới mười mấy trượng.
Giữa rừng trúc xanh ngắt, có một hồ nước xanh sóng nước dập dờn, bên hồ có đại điện xanh mát như tạc bằng ngọc thạch. Nơi này là chỗ phân tông Thanh Loan đón khách, Thanh Loan điện. Thiên Quang thượng nhân là phó đảo chủ Thần Hoàng đảo, cũng kiêm nhiệm đại trưởng lão phân tông Thanh Loan, thọ yến bốn trăm tuổi của hắn cử hành ở nơi này.
Lâm Minh theo Trương Trấn đi tới Thanh Loan điện, người nơi này ngồi chưa đến một phần ba, đều là tiểu bối, thậm chí đệ tử thân truyền các đại tông môn cũng chưa có mấy ai tới.
- Tiểu sư muội, người kia chính là Lâm Minh.
Ở một góc quảng trường Thanh Loan điện, Triển Vân Gian chỉ vào Lâm Minh nói với một cô gái áo tím. Hắn cũng không sợ bị Lâm Minh cảm giác được, loại chuyện này vốn không có gì phải sợ.
- Ngưng Mạch hậu kỳ mười sáu tuổi? Cũng không tệ.
Triển Vân Gian nói tới đây dừng một chút, tiếp theo lại cảm khái:
- Thần Hoàng đảo là đụng số đỏ, dù bọn họ liên tục mấy đời không có thu hoạch cũng không sao, có hai người Mục Thiên Vũ và Mục Băng Vân, sẽ có thể bảo trụ Thần Hoàng đảo thịnh vượng mấy trăm năm.
Ở trong lòng rất nhiều tuấn kiệt trẻ tuổi thiên tài cấp thánh giống như ngọn núi cao không thể với tới, dù là Triển Vân Gian tâm cao khí ngạo cũng không thể không thừa nhận chênh lệch giữa mình và thiên tài cấp thánh. Đặt ở tông môn tứ phẩm cũng là mấy trăm năm mới xuất hiện, chỉ có thể mong chờ gặp được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


