Bích Lạc trước giờ rất quý trọng sinh mệnh của mình, hắn tinh thông nhiều loại bí thuật chạy trốn, hơn nữa Huyễn tông vốn chính là một tông môn am hiểu ngụy trang và ẩn nấp chạy trốn.
Bích Lạc từ trước đến nay đối với thủ đoạn chạy trốn của mình có lòng tin mười phần. Trừ phi là gặp phải cường giả Tiên Thiên nếu không dù gặp cao thủ nửa bước Hậu Thiên hắn đều có nắm chắc chạy thoát.
- Lâm Minh, ngươi vẫn là tự tin như vậy! Vậy ngươi thử xem, xem có thể ngăn được ta hay không!
Bích Lạc nói xong, đột nhiên toàn thân chấn động, sắc mặt trong nháy mắt trở nên vô cùng tái nhợt. Theo một đám sương máu từ trên người hắn phun ra, bắn ra bốn phía, bản thể hắn trong khoảnh khắc hóa thành một cái bóng màu máu, như tên bắn thẳng ra ngoài, tốc độ nhanh đến mức khó tin!
Huyết Huyễn Độn thuật!
Huyết Huyễn Độn thuật tự tổn hại tu vi và sinh mệnh lực mới có thể dùng ra, sử dụng ra có thể trong khoảng thời gian ngắn đem tốc độ tăng lên tới gấp mười có dư. Tốc độ này cho dù là võ giả Tiên Thiên toàn lực đuổi theo cũng chưa chắc đuổi kịp!
Đây cũng là nguyên nhân Bích Lạc tự tin. Đương nhiên, tốc độ cực hạn của hắn chỉ có thể duy trì thời gian một nén hương, nhưng đã đủ để hắn bứt khỏi Lâm Minh hoặc bất kỳ một cao thủ Hậu Thiên nào, tìm một địa phương an toàn ẩn nấp.
Hậu di chứng sử dụng Huyết Huyễn Độn thuật là người thi thuật trong vòng nửa năm đều khó thể khôi phục đến trạng thái đỉnh cao. Bích Lạc cũng là bị ép bất đắc dĩ, nếu không tuyệt sẽ không dùng ra một chiêu này.
Chạy?
Lâm Minh cười lạnh một tiếng, căn bản là không làm ra bất kỳ động tác công kích. Kỳ thật hắn công kích cũng không kịp, Bích Lạc thật sự quá nhanh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


