Trương Thiệu Sơn ghen tị Lâm Minh, không đơn giản bởi vì Lâm Minh đạt được tài nguyên, lại bởi vì thái độ Mục Thiên Vũ đối với Lâm Minh, mặc dù Trương Thiệu Sơn biết rõ mặc kệ Mục Thiên Vũ bây giờ hay là tương lai đều sẽ không có chút mảy may quan hệ với chính mình, nhưng hắn vẫn ghen ghét đến phát điên.
Như Trương Thiệu Sơn ngạo tâm rất nặng, là người khí độ hẹp hòi, độc chết người khác, đánh người khác nát mới có thể thỏa mãn ý niệm trong đầu hắn, nếu một ngày kia hắn bị người khác giẫm mặt xám mày tro, ý niệm trong đầu hắn sẽ bị ngưng trệ, khí không thuận, tu luyện chịu trở ngại.
Lúc này Trương Thiệu Sơn chính là loại tình huống này, trước mặt mọi người bị đánh cho thương tích đầy mình, tuy rằng người đánh hắn là Mộc Cổ Bặc Vực, nhưng hắn cũng tính Lâm Minh một phần, thậm chí ngay cả Khương Bạc Vân đều bị hắn ghi hận.
Bàn tay Mục Thiên Vũ trắng nõn vừa lật, một bình đan sáng bóng còn có một cái nhẫn xuất hiện ở trong lòng bàn tay, bình đan từ mỹ ngọc chế thành, nhuận như dương chi, về phần cái nhẫn kia có vẻ mộc mạc, thoạt nhìn như nhẫn đồng, sắt không có gì khác nhau.
Lâm Minh liếc mắt một cái nhận ra, đây là một quả Tu Di giới nhân giai thượng phẩm.
Bởi vì Tu Di giới tạo ra không dễ. Cho nên dưới tình huống bình thường, Tu Di giới so với bảo khí cùng giai giá trị cao hơn một tầng, giá trị một quả Tu Di giới này, cho dù không so được với bảo khí địa giai, cũng không kém xa.
Mục Thiên Vũ nói:
- Trong chiếc nhẫn là Chân Nguyên thạch đưa cho ngươi, tổng cộng hai trăm bốn mươi viên, là tài nguyên đưa cho ngươi tu luyện trước thời hạn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

