Hơn nữa lại qua mấy ngày, Lâm Minh còn muốn đi Nam Cương một chuyến, lấy Hỏa Tinh Bất Diệt thánh hỏa. Có thể chế tạo tốt bảo thương Tử Điện thần trúc, đó chính là như hổ thêm cánh, nắm chắc chín mươi phần trăm.
Nghĩ như vậy, Thần Phong điêu đã tới ngọn núi chính Thất Huyền cốc. Lâm Minh nhảy khỏi lưng điêu, đi hướng sơn môn. Ở trên ngọn núi chính Thất Huyền cốc là không thể cưỡi điêu phi hành.
- Ta nói Lâm sư điệt, sư thúc ta tuy rằng thành tựu xa xa không bằng ngươi, nhưng là tu luyện nhiều năm như vậy kinh nghiệm dù sao vẫn có. Thương uy lực là lớn nhưng là võ giả luyện thương ít lại càng ít, võ giả luyện kiếm lại khắp nơi đều có, vì sao lại như thế? Điều này chứng minh ưu thế của kiếm nhiều hơn thương rất nhiều, không ai là ngốc cả...
Lưu Huyền lúc này còn ở một bên lải nhải không thôi, hắn kỳ thật là đang dùng loại phương thức khuyên giải an ủi này thể hiện sự quan tâm đối với Lâm Minh, làm tốt quan hệ.
Lâm Minh trong lòng buồn cười, cũng không đáp lời, hai người cứ như vậy một đường đi tới quảng trường trước điện.
Lúc này trên quảng trường đã có không ít người tụ tập. Tùy ý đảo qua, Khương Bạc Vân, Mộc Cổ Bặc Vực, Âu Dương Minh, Cầm Vô Tâm, Khương Lan Kiếm đều ở nơi này. Cộng thêm chính mình, có đủ sáu hạng đầu tổng tông hội võ lần này.
- Đây là muốn phát thưởng sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

