Chân nguyên lực trường thâm ảo tối nghĩa, không phải thiên tài trong thiên tài thì không thể lĩnh ngộ, là bí thuật bất truyền của Khôi Lỗi tông, chân nguyên lực trường cùng với cảnh giới Dung Nguyên đều trở thành hai đại kế thừa tối cao của Khôi Lỗi tông.
Mà độ khó lĩnh ngộ của chân nguyên lực trường, thậm chí so với cảnh giới Dung Nguyên chỉ có hơn chứ không kém! Sử Tông Thiên tuyệt đối không nghĩ tới, Mộc Cổ Bặc Vực còn nhỏ tuổi, mà lại đồng thời lĩnh ngộ được hai loại kế thừa tối cao của Khôi Lỗi tông này!
“Đây đúng là đệ nhất thiên tài mấy trăm năm nay của Khôi Lỗi tông! Thậm chí địa vị còn cao hơn một tầng so với Khương Bạc Vân ở Kiếm tông!”.
Sử Tông Thiên xoay người nhìn về phía đại trưởng lão Khôi Lỗi tông ngồi ở trong góc đại điện, một cách bất ngờ, trên mặt lão yêu quái cương thi mặt dài này đang lộ ra một vẻ tươi cười rất khó coi, hiển nhiên là cực kỳ vừa lòng với Mộc Cổ Bặc Vực.
Cảm nhận được ánh mắt của Sử Tông Thiên, đại trưởng lão Khôi Lỗi tông cười hắc hắc nói:
- Bặc Vực chỉ là lĩnh ngộ một da lông của chân nguyên lực trường, miễn cưỡng có thể sử dụng Xích Kim Quy cấp thấp nhất mà thôi! Tuy nhiên... Hắc hắc... Tuy rằng là một chút da lông, nếu muốn thắng trận đấu này cũng dư sức!
Trong lời nói của đại trưởng lão Khôi Lỗi tông tràn ngập tự tin. Lão đích xác cũng có lý do để tự tin, chân nguyên lực trường được xưng là phòng ngự tuyệt đối của con rối bọc thép, chỉ cần co rút ở bên trong Xích Kim Quy, Mộc Cổ Bặc Vực đã ở vào thế bất bại. Hơn nữa Mộc Cổ Bặc Vực còn có một con rối chế thành từ cao thủ Hậu Thiên đỉnh phong, con rối này vào một năm trước từng được Mộc Cổ Bặc Vực sử dụng một lần, lúc ấy chiến lực của nó cũng đã vô cùng kinh người, hiện tại qua một năm, uy lực nói vậy còn mạnh hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

