Bình thường Khôi Lỗi sư chỉ có sau khi bước vào Tiên Thiên, mới có thể đạt tới cảnh giới Dung Nguyên, mà Mộc Cổ Bặc Vực vẻn vẹn chỉ nửa bước Hậu Thiên đã đạt tới. Bằng vào điểm này, thì không có người nào cho rằng Khương Lan Kiếm có thể thắng.
Trận đấu vừa bắt đầu, Mộc Cổ Bặc Vực từ trong túi phóng xuất ra con rối nhện của hắn. Từ đầu trận chung kết đến giờ, hắn chỉ dùng mỗi con rối nhện này mà thôi, hiện tại xem ra, hắn vẫn còn định dùng một mình con rối nhện để đối phó với Khương Lan Kiếm.
- Vẫn là con rối nhện kia?
- Mộc Cổ Bặc Vực quá kiêu ngạo mà!
Khương Lan Kiếm khẽ nhíu mày, hắn tự nhận không phải đối thủ của Mộc Cổ Bặc Vực, nhưng đối phương chỉ dùng một con rối xem như yếu nhất để đối phó với mình, không khỏi rất xem thường người ta.
“Phong chi ý cảnh!”.
Khương Lan Kiếm lưu chuyển toàn thân chân nguyên vung lên trường kiếm trong tay, mấy chục đạo kiếm quang đâm thẳng tới Mộc Cổ Bặc Vực. Cùng lúc đó, hắn nhích động bước chân, trong nháy mắt thân ảnh biến mất.
Mà Khương Lan Kiếm thì hoàn toàn ngược lại, tốc độ cực kỳ mau, công kích vô cùng linh hoạt, sắc bén... Một khi bị hắn gần người, công kích của hắn sẽ như bão tố!
Nhìn thấy Khương Lan Kiếm đã gần Mộc Cổ Bặc Vực trong gang tấc, người xem tại đây lập tức mở to hai mắt nhìn, Chẳng lẽ Mộc Cổ Bặc Vực phải lật thuyền trong mương sao? Đối mặt với Khương Lan Kiếm lại chỉ xuất ra một con rối yếu nhất, Mộc Cổ Bặc Vực quá sơ suất rồi chăng!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

