Sau khi trọng tài tuyên bố trận đấu bắt đầu, trong thính phòng lập tức trở nên sôi trào, số người xem trọng Lâm Minh so với xem trọng Âu Dương Minh thì gần như bằng nhau.
Rất nhiều đệ tử Hợp Hoan tông hò hét cổ vũ cho Âu Dương Minh, so ra, tiếng hoan hô dành cho Lâm Minh có vẻ yếu ớt hơn rất nhiều, ngoài các võ giả của ba mươi sáu nước ra, cũng chỉ có vài thiếu nữ Cầm tông có ấn tượng khá tốt với Lâm Minh là đang hò hét trợ uy cho hắn.
Trên lôi đài, Âu Dương Minh mặc một bộ áo trắng, cầm trong tay một thanh chiết phiến, đầu đội một chiếc khăn chít đầu, nhìn qua giống như một công tử phong lưu tiêu sái, toàn thân đều tỏa ra một luồng khí chất ngọc thụ lâm phong.
Là đệ tử Hợp Hoan tông, bên cạnh Âu Dương Minh tất nhiên là oanh oanh yến yến, thê thiếp thành đàn, tuy nhiên, vẫn là rất nhiều thiếu nữ xinh đẹp chủ động yêu thương hắn, một là do dung mạo khí chất của Âu Dương Minh rất xuất chúng, hai là do Âu Dương Minh có thân phận đệ tử hạch tâm, đi theo hắn thì sẽ nhận được một chút tài nguyên, đủ cho những nữ tử kia đột phá Ngưng Mạch kỳ.
Cách Âu Dương Minh hai mươi trượng, Lâm Minh cầm trong tay một thanh ngân thương, đứng thẳng tắp tại chỗ, dáng người cao ngất, nửa năm qua, do tu luyện công pháp Luyện Thể đỉnh cấp, thân thể Lâm Minh phát dục rất nhanh, hiện giờ mới vừa tròn mười sáu tuổi, hắn chỉ thấp hơn Âu Dương Minh dáng người cao gầy kia một chút mà thôi.
“Tiểu tử này, không biết thực lực cực hạn rốt cuộc ở mức nào...”.
Âu Dương Minh nhìn Lâm Minh, trong lòng không có chút cảm giác tất thắng nào, loại cảm giác này cũng giống như khi hắn đối mặt với Mộc Cổ Bặc Vực vậy.
Trước đó, hắn chưa từng nghĩ tới một đệ tử xuất thân từ ba mươi sáu nước lại có thể mang đến cho mình áp lực như vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

