Võ ý?
Theo một câu này của Sử Tông Thiên vang lên, các trưởng lão tại đây đều kinh hãi, nhìn kỹ lại, Lâm Minh quả thật đã tiến vào một loại trạng thái kỳ dị, mọi thứ chung quanh cũng không thể tạo thành bất kỳ ảnh hưởng nào với hắn, loại trạng thái này, rất giống với phụ trợ võ ý được miêu tả trong điển tịch.
Thứ võ ý này, chỉ có thể ngộ mà không thể cầu, nó hoàn toàn không liên quan tới thiên phú của võ giả, nó rất có thể sẽ xuất hiện trên một người bình thường, thậm chí còn xuất hiện trên một tên phế vật.
Thiên tài thì có thể thông qua bồi dưỡng, nhưng võ ý thì lại không được, trong các thiên tài trẻ tuổi của Thất Huyền cốc lại không có ai có võ ý cả.
- Không ngờ còn lĩnh ngộ võ ý... Người kia thật sự là giẫm phải vận may cứt chó mà, tổ tiên tạo phúc mấy chục đời mới được!
Mục Thanh Hồng cười mà không nói, nàng đã sớm biết Lâm Minh đả thông toàn thân kinh mạch, cũng không tồn tại bình cảnh từ Luyện Cốt đến Ngưng Mạch, nhưng lại không nghĩ tới hắn có thể đột phá nhanh như vậy.
- Mới vừa tròn mười sáu tuổi, đã là Ngưng Mạch kỳ, so với Thiên Vũ thì chỉ chậm tám tháng, tốc độ này đã rất hiếm thấy rồi. Không biết tương lai tiểu gia hỏa này có thể đi tới trình độ nào đây!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

