Vẻ mặt Khương Lan Kiếm kinh sắc, mới vừa rồi trong nháy mắt đó, rõ ràng Lâm Minh dùng được Phong chi ý cảnh, hơn nữa mơ hồ, cảnh giới Phong chi ý cảnh của Lâm Minh so với hắn còn cao hơn! Thật giống như đụng chạm đến Phong chi căn nguyên!
Điều này sao có thể?
Cả tràng tỷ võ yên lặng như tờ, mấy thời gian hô hấp sau, tiếng nghị luận huyên náo ầm ầm phát ra.
- Lâm Minh thế nhưng cũng hiểu Phong chi ý cảnh? Tại sao có thể như vậy?
Đệ tử Kiếm tông của Thất Huyền cốc lúc trước đã giải thích qua cho người chung quanh về việc lĩnh ngộ Phong chi ý cảnh có nhiều khó khăn tới mức nào, lúc này cảm giác không cách nào tiếp nhận sự thật này, cả thế hệ trẻ từ hai mươi sáu tuổi trở xuống của Thất Huyền cốc, người lĩnh ngộ ý cảnh không cao hơn một bàn tay, hơn nữa đều là sau mười chín, hai mươi tuổi mới lĩnh ngộ, Lâm Minh mới mười sáu tuổi, lại là xuất thân từ ba mươi sáu nước, ai đã chỉ đạo cho hắn lĩnh ngộ Phong chi ý cảnh? Chẳng lẽ là vô sự tự thông?
- Chính là Phong chi ý cảnh, ngay cả đệ tử Thất Huyền cốc cũng có thể có năm người lĩnh ngộ, đối với Lâm Minh mà nói lại tính là cái gì.
- Nói không chừng Lâm Minh vốn là còn không có lĩnh ngộ Phong chi ý cảnh, là sau khi thấy Khương Lan Kiếm thi triển Phong chi ý cảnh mới lĩnh ngộ, lĩnh ngộ loại vật này, đối với Lâm Minh mà nói cũng chính là chuyện nửa nén hương.
- Đúng, đúng vậy. Bằng không làm sao Lâm Minh kéo dài lâu như vậy không có kết thúc chiến đấu, nhất định là muốn tìm hiểu Phong chi ý cảnh từ trên người Khương Lan Kiếm.
Một gã đệ tử ý tưởng đột phát, lập tức nhận được rất nhiều sự đồng ý, trong suy nghĩ của bọn họ, mặc dù Phong chi ý cảnh nghe rất lợi hại, nhưng đối với Lâm Minh gần như không gì làm không được mà nói, ngộ đạo một chút không sai biệt lắm liền làm xong, căn bản không đáng kể chút nào.
Nghe ngôn luận như thế lan tràn ra, đệ tử Kiếm tông của Thất Huyền cốc cười khổ một tiếng, cũng lười tranh cãi cùng bọn họ. Bọn họ cho Phong chi ý cảnh là rauải trắng sao, muốn ăn tựu ăn?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

