Phương Khải mặt mỉm cười, thân thủ xuất thế, một kim trận phù trống rỗng xuất hiện, lúc trước ở tiểu tổ, Phương Khải đối mặt với đệ tử Luyện Khí tông Chu Ngạn, chính là dùng trận phù này trong nháy mắt nuốt lấy Xích Viêm Chi Hỏa đối phương phóng ra.
Đối với trận phù này, Phương Khải rất tự tin, ở đây trừ bỏ vài biến thái ở các phân tông khác, căn bản không ai có thể một kích phá vỡ nó, bởi vì bên trong ẩn chứa một phương không gian độc lập, có thể dời đi công kích, trừ phi vượt qua lực cực hạn trận pháp chịu đựng, nếu không công kích gì cũngthể làm bị thương mảy may đến Phương Khải.
Phương Khải tùy tiện nói ra nhường Lâm Minh ba chiêu, chính là bằng vào trận phù nho nhỏ này, một tiểu trận phù liên tiếp đỡ ba chiêu thức Lâm Minh toàn lực ra tay, hắn còn có mặt mũi tiếp tục đánh sao?
Phương Khải rất chờ mong biểu tình trên mặt lúc đó của Lâm Minh, tựa như lúc trước hắn đối với Tĩnh Thiền Ngọc, khiến cho đối phương không cam lòng rồi hung hăng giẫm đạp bọn họ, đây là chuyện thực thú vị.
Lúc này, ở trên thính phòng, hai tay Tĩnh Thiền Ngọc có chút khẩn trương nắm vào nhau, nàng cũng đã thấy trận phù này, nàng sợ Lâm Minh bước theo rập khuôn của nàng, nếu như vậy, đó là đả kích nghiêm trọng đối với lòng tự tin của võ giả.
Lâm Minh có thể ba chiêu phá vỡ Phương Khải sao? Ít nhất để đối phương bối rối một ít, xóa sạch khinh thường trên mặt hắn chứ!
Một động tác nâng lên trận phù. Phương Khải cười nói:
- Ngươi chuẩn bị tốt chưa?
- Ta đang đợi ngươi chuẩn bị tốt!
Lâm Minh nhếch miệng cười, đột nhiên hai chân mạnh mẽ bước lên một bước, theo nham thạch dưới chân vỡ nát, thân thể hắn xuất hiện hư ảnh liên tiếp!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

