- Nhìn mức độ nóng cháy của ngọn lửa trên thân kiếm của Tôn Lâm, Ngụy Hỏa Tinh của hắn sợ là đã bồi luyện đến cấp bậc ngàn năm rồi nhỉ. Thật biến thái!
Hỏa Tinh bất tử bất diệt, nhưng là Ngụy Hỏa Tinh lại không thể. Nếu như trường kỳ không cung cấp nguyên khí Hỏa hệ cho Ngụy Hỏa Tinh, Ngụy Hỏa Tinh sẽ chậm rãi suy nhược, thẳng đến tan biến.
Đương nhiên, Ngụy Hỏa Tinh cường đại tan biến chậm, Ngụy Hỏa Tinh nhỏ yếu tan biến nhanh. Cái gọi là Ngụy Hỏa Tinh cấp bậc ngàn năm, đó chính là sau khi ngừng cung cấp chân nguyên Hỏa hệ, Ngụy Hỏa Tinh này tự nhiên tồn tại thời gian một ngàn năm.
Đây là năm tháng tương đối dài lâu, phải biết lịch sử của Thất Huyền cốc cũng chỉ mới sáu trăm năm mà thôi.
Dù là đối với đệ tử hạch tâm Thất Huyền cốc có được lượng lớn tài nguyên mà nói, Hỏa Tinh cũng là thứ cực kỳ xa xỉ, chỉ có thể nhìn mà thèm. Có thể có một cái Ngụy Hỏa Tinh cấp bậc ngàn năm cũng là chuyện cực kỳ giỏi rồi.
- Các ngươi nói Khương sư huynh sẽ thắng lợi trong vòng mấy chiêu?
- Không dễ nói. Ta thấy phải mười chiêu trở lên, nói không chừng phải hai mươi chiêu ấy!
- Khương sư huynh! Tiếp ta một chiêu Liệt Hỏa Liêu Nguyên!
Trên lôi đài, Tôn Lâm ra tay, vừa ra tay chính là chiêu thức sở trường, chỉ nghe tiếng lửa cháy “phừng phừng”, mưa lửa đỏ rực từ trên thân kiếm rộng lớn của Tôn Lâm lao ra, che trời phủ đất bao phủ hướng Khương Lan Kiếm. Khiến người ta cảm thấy quỷ dị chính là, ngọn lửa tạo thành mưa lửa này không giống ngọn lửa bình thường phủ kín rắn lửa bập bùng, mà là ngưng tụ thành từng luồng, như mũi tên nhọn!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

