Trong trời đêm tuyết bay, gió lạnh buốt xương, thái tử Dương Lâm khoác bộ Tử Kim áo choàng khá dày, một bàn tay đặt trên ghế dựa, kiên nhẫn chờ đợi.
Kỳ thật mặc dù Dương Lâm không ở chỗ này thì cũng có thể trước tiên nhận được tin tức, chỉ cần chiến báo tổng tông hội võ được truyền tới, thì sẽ lập tức được dùng hơn một ngàn tấm Truyền Âm phù để truyền cho các nhân vật trọng yếu tại các nơi, ngày hôm sau còn có thể được thông báo trong kinh thành công bố cho toàn bộ Thiên Vận thành.
Nhưng Dương Lâm vẫn cố ý tự mình chờ ở trong này, ngoài Cầm Tử Nha ra, không có ai càng quan tâm tới thành tích của Lâm Minh hơn hắn.
Lâm Minh đã gắn chặt với vận mệnh của hắn, Âu Dương Địch Hoa đã chết, chỉ cần lực ảnh hưởng của Lâm Minh tiến thêm một bước nữa, thì hắn gần như sẽ chiến thắng.
Nói tóm lại, Thất Huyền cốc muốn sử dụng tài nguyên một cách tối ưu hóa. Nó sẽ không lãng phí một chút tài nguyên nào trên các phế vật cả.
Mùa đông, mặt trời lặn sớm, cộng thêm bầu trời có tầng mây dày đặc, nên mới canh một mà bầu trời đã tối đen, bên cạnh tế đàn có các nha hoàn đốt nến, dùng chụp đèn bao lại, trong cơn gió lạnh này, các nha hoàn không biết võ công, cho dù có mặc nhiều đi nữa thì cũng không thấy ấm áp chút nào.
Mặc dù đã có chụp đèn bao lại, nhưng ánh lửa vẫn lay lắt không ngừng, các bông tuyết lọt vào trong, hóa thành các giọt nước dính vào tim nến.
Khi mọi người sốt ruột chờ mong, Truyền Âm pháp trận đột nhiên vận chuyển, ba mươi sáu viên Chân Nguyên thạch cùng sáng lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

