- Phỏng chừng Lâm Minh cũng không có nhiều thủ đoạn công kích khác! Hắn cũng chỉ mới mười sáu, mười bảy tuổi, công kích linh hồn lực khó mà học tinh thông, chỉ riêng một hạng mục này đã học đủ mệt rồi, sao hắn còn có tinh lực học chiêu thức khác!
- Nghe nói Lâm Minh có thể khống chế một ít lôi đình, cũng không biết độ phù hợp Lôi hệ của hắn thế nào, nếu cao một chút còn có chút tác dụng!
Mọi người nhao nhao bàn luận, hai người Lâm Minh cùng Vương Vũ đều đã bộc lộ tài năng, trận chiến này hấp dẫn không ít người xem, trong đó bao gồm không ít võ giả các khu thi đấu khác. Hiện tại gần như đã xác định Lâm Minh cùng Vương Vũ đều đã vào vòng đấu sau, tương lai nói không chừng sẽ gặp họ, trước thời hạn hiểu biết một chút thực lực của đối thủ cũng rất tất yếu.
Trên lôi đài, trận đấu đã bắt đầu, nhưng Vương Vũ không có động thủ, ngược lại tăng thêm vỏ cứng con rùa phòng ngự của hắn.
- Công kích linh hồn không có hiệu quả, để ta xem ngươi còn làm thế nào đấu với ta!
Vương Vũ tàn nhẫn nói.
- Xem ra phòng ngự linh hồn lực của ngươi là đợi nước tới trôn mới nhảy, vậy mà cũng rất tự tin nha!
Lâm Minh vẫn như cũ không có xuất ra cây thương. Nếu mọi người đều nghĩ rằng hắn là thiên tài công kích linh hồn, hắn liền thuận theo thời thế, cũng hạ quyết tâm trước khi gặp cao thủ linh hồn lực không đối phó được, chỉ dùng Luân Hồi võ ý làm thủ đoạn công kích. Điều này không đơn giản là để che giấu thực lực, mà còn là vì thông qua không ngừng sử dụng, để hiểu biết sâu sắc với Luân Hồi võ ý của mình.
Theo Lâm Minh càng ngày càng gần với khoảng cách Hậu Thiên, Tiên Thiên, sớm hay muộn cũng phải tu linh hồn, nếu đến lúc đó mới tìm hiểu Luân Hồi võ ý có liên quan với linh hồn thì đã có phần hơi muộn. Có cơ hội sử dụng rèn luyện Luân Hồi võ ý thế này, đương nhiên hắn sẽ không bỏ qua.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

