Khi Thánh Mỹ đứng lại thì thanh âm kia biến mất, như thể nó chưa bao giờ xuất hiện.
Nhưng Thánh Mỹ biết đây không phải là ảo giác.
Nàng khép lại đôi mắt, lẳng lặng cảm nhận nguồn gốc thanh âm. Lặng im thật lâu sau tiếng kêu lại vang lên, vẫn yếu ớt. Lần này Thánh Mỹ nhạy bén cảm giác được phương hướng của nó.
Thánh Mỹ ôm chút thấp thỏm, mong đợi, một chút e sợ, tâm tình phức tạp đi qua.
Thánh Mỹ đăm chiêu, hắn chợt thấy trên băng nguyên có một hàn băng liệt cốc to lớn. Bên dưới liệt cốc lớn là sóng xô đẩy, là một con sông lạnh lẽo không đóng băng.
Tuy rằng nước sông chưa đông lại nhưng lạnh thấu xương trong đó lạnh hơn băng trần gian nhiều.
Tuy nhiên Thánh Mỹ là người đi đường pháp tắc hàn băng đến mức tận cùng trong hoàn cảnh này không hề thấy lạnh ngược lại cảm giác thân thiết.
Thánh Mỹ dọc theo hàn băng liệt cốc đi một chốc thì thấy tận cùng, có khối băng to lớn bằng phaửng như gương trôi nổi.
Khói băng này cao vút đâm mây, mặt sâu thẳm màu u lam đối diện Thánh Mỹ phản chiếu ra toàn bộ thiên địa.
Hình như trong khối băng này có một phương thế giới.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

